Cha ta chính là kiểu cuồng nữ nhi cấp độ đỉnh cao, nếu ông biết viên minh châu ông nâng niu trong lòng bàn tay lại bị phạt quỳ, còn không trực tiếp xé sống Mộ Dung Hoài cùng Giang Chỉ Vu hay sao.
Ba ngày sau chính là đại triều hội, cũng là ngày cha ta tuyên bố lập ta làm Hoàng thái nữ.
Đến lúc đó tự nhiên sẽ có lễ quan cùng thái giám tới Đông cung nghênh đón ta.
4
Ba ngày sau.
Đại triều hội.
Bách quan triều bái, ngoại bang tiến cống, long nhan vô cùng vui vẻ.
Mộ Dung Hoài thấy Hoàng đế tâm trạng không tệ, lại lần nữa bước ra tấu trình:
“Phụ hoàng, nhi thần đã quyết định rồi, tháng sau sẽ nghênh Chỉ Vu vào Đông cung làm chính phi.”
“Lần này, bất kể người có đồng ý hay không, nhi thần cũng đã quyết tâm hưu Phó Thanh Hoan xuống đường.”
Hoàng đế nhìn hắn một cái, chẳng mấy để tâm mà cười ha hả:
“Tùy ngươi tùy ngươi.”
Dù sao cũng sắp thành phế Thái tử rồi, ly hưu sớm một chút cũng tốt.
Trong lòng Mộ Dung Hoài lập tức vui mừng.
Quả nhiên, Phó Thanh Hoan chẳng qua chỉ là ‘cầm lông gà làm lệnh tiễn’, còn thật sự tưởng phụ hoàng coi nàng ta là chuyện gì quan trọng lắm sao.
Chẳng qua chỉ là một câu nói đùa mà thôi, hắn mới là nhi tử duy nhất của phụ hoàng, là đương triều Thái tử, là thiên tử tương lai!
Muốn hưu nàng ta thì hưu, nàng ta có thể làm gì được hắn?
Tể tướng cụp mắt đứng ở vị trí đầu tiên trong hàng bách quan, từ đầu tới cuối vẫn trầm mặc không nói.
Những người khác thì hai mặt nhìn nhau, chờ xem trò hay.
Hoàng đế cất cao giọng:
“Hôm nay trẫm có một đại sự muốn tuyên bố.”
“Người đâu, truyền triệu nguyên Thái tử phi, nữ nhi của Phó Tể tướng — Phó Thanh Hoan.”
Sắc mặt Mộ Dung Hoài càng lúc càng đắc ý.
Quả nhiên phụ hoàng vẫn thương hắn nhất, chuyện gì cũng chiều theo ý hắn!
Rất nhanh sau đó, đại thái giám lĩnh chỉ rời đi.
Không bao lâu sau, một chiếc bộ liễn được trực tiếp khiêng lên đại triều hội.
Người ngồi bên trong, rõ ràng chính là Phó Thanh Hoan đang mang vẻ mặt đau đớn, một tay đỡ lấy đầu gối.
Sắc mặt Mộ Dung Hoài lập tức trầm xuống, nữ nhân này đúng là chẳng hiểu quy củ.
Chỉ là một hạ đường phụ mà thôi, diện kiến thiên nhan vậy mà còn dám ngồi bộ liễn tiến vào!
Đợi hắn xong việc rồi xem hắn chỉnh đốn nàng ta thế nào!
Bộ liễn dừng lại, ta được đại thái giám cẩn thận dìu xuống, run run rẩy rẩy bước tới, cố ý mang vẻ đau đớn mà hành lễ:
“Tham kiến bệ hạ.”
Cha ta đau lòng đến mức sắc mặt cũng thay đổi, hận không thể lập tức từ long ỷ lao xuống.
“Đây là bị làm sao vậy?”
Ta chống người đứng đó, sắc mặt tái nhợt, giống như bất cứ lúc nào cũng có thể ngã xuống:
“Thái tử điện hạ nhất quyết phạt thần nữ quỳ từ đường ba ngày, thần nữ thật sự không còn cách nào khác.”
“Mau, mau ban tọa!” cha ta vội vàng nói.
Ta lập tức ngồi phịch xuống ghế, âm thầm thở phào một hơi, cuối cùng cũng không cần diễn nữa rồi.
Đừng nói chứ, giả vờ đau đớn đúng là cũng cần kỹ thuật.
Xét đến hình tượng Hoàng thái nữ tương lai của ta, cho nên phải thể hiện sự yếu ớt, nhưng không được nhu nhược; phải thể hiện bị làm nhục, nhưng vẫn không được mất đi khí cốt.
Sắc mặt Mộ Dung Hoài vô cùng bất mãn:
“Phụ hoàng hà tất phải quan tâm tới một hạ đường phụ bị vứt bỏ như nàng ta?”
“Nàng ta hôm trước lớn gan làm càn, vậy mà dám tự xưng Hoàng thái nữ!”
“Nhi thần chỉ phạt nàng ta quỳ từ đường ba ngày, chép một nghìn lần Nữ tắc, như vậy đã là tiện nghi cho nàng ta lắm rồi!”
Sắc mặt cha ta lập tức đại biến.
Ánh mắt nhìn Mộ Dung Hoài quả thực giống như đang nhìn một người c /hết.
Những đại thần khác ai nấy đều nơm nớp lo sợ, ngay cả một tiếng cũng không dám phát ra.
Giọng nói cha ta lạnh lẽo đến thấu xương:
“Người đâu, tuyên chỉ.”
Đại thái giám mở thánh chỉ màu vàng sáng ra, đang định tuyên đọc.
“Khoan đã.”
Mộ Dung Hoài đột nhiên cắt ngang.
Hắn ngẩng đầu đầy đắc ý:
“Phụ hoàng trước tiên đừng vội tuyên đọc thánh chỉ hưu thê.”
“Thật ra nhi thần nghĩ lại rồi, Phó Thanh Hoan đối với nhi thần vẫn còn chút tác dụng.”
“Dù sao phụ thân nàng ta cũng là đương triều Tể phụ, sau này còn có thể giúp nhi thần ngồi vững triều đình.”
“Chi bằng ban nàng ta lại cho nhi thần làm một tiện thiếp thấp hèn, nuôi trong phủ, thế nào?”
Mọi người lập tức hít ngược một hơi khí lạnh.
Tể tướng nhắm chặt hai mắt, bàn tay đang siết chặt tay áo cũng khẽ run lên.
Chaporia
Bình Luận (0)