Sắc mặt cha ta xanh mét:
“Tiện thiếp?”
Mộ Dung Hoài hoàn toàn không hề nhận ra điều gì, còn cười nói:
“Không sai, loại hạ đường phụ bị bỏ đi như Phó Thanh Hoan, cho dù xuất thân cao môn quý nữ, sau này tái giá với người khác, nhiều nhất cũng chỉ có thể làm trắc thất hoặc bình thê mà thôi.”
“Còn không bằng làm tiện thiếp trong Thái tử phủ, thân phận như vậy xem như cũng cao quý hơn một chút, coi như tiện nghi cho nàng ta rồi!”
Giang Chỉ Vu đứng bên cạnh dùng khăn tay che miệng, đồng dạng không nhịn được mà bật cười.
Cuối cùng cha ta cũng cười lạnh thành tiếng:
“Được lắm, vậy thì tuyên đọc thánh chỉ đi.”
Mộ Dung Hoài vô cùng đắc ý liếc nhìn ta một cái, đôi mắt sáng rực đầy mong chờ.
Trong lòng ta âm thầm cười lạnh.
Đúng là một tên ngu xuẩn tự tìm đường c /hết.
Dưới ánh mắt chăm chú của tất cả mọi người, đại thái giám lần nữa mở thánh chỉ ra.
“Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu viết: Thái tử thất đức, không xứng gánh vác đại thống, từ hôm nay lập tức phế truất ngôi vị.”
“Hiện có Hoàng nữ Phó Thanh Hoan, chính là đích trưởng nữ của trẫm, thuở nhỏ thân thể yếu ớt nên được gửi nuôi tại phủ Tể tướng, nay trở về chính thống, thích hợp lập làm Hoàng thái nữ để ổn định quốc bản, khâm thử——”
Nụ cười đầy vẻ nắm chắc phần thắng nơi khóe môi Mộ Dung Hoài lập tức đông cứng lại.
5
“Không thể nào!”
Hắn bật thốt lên, đưa tay giật lấy thánh chỉ.
Đợi đến khi nhìn rõ từng chữ từng câu bên trên, sắc mặt hắn hoàn toàn trắng bệch.
“Không… không thể nào… phụ hoàng không thể đối xử với ta như vậy được!”
“To gan!”
Tên thái giám the thé giọng quát lớn.
“Phế Thái tử, ngươi lại dám trước mặt ngự tiền cướp đoạt thánh chỉ, đây là muốn phạm thượng làm loạn sao? Còn không mau quỳ xuống tiếp chỉ, đúng là vô pháp vô thiên!”
Hai mắt Mộ Dung Hoài đờ đẫn, giống như hoàn toàn không nghe thấy.
Hắn chậm rãi lắc đầu:
“Không, ta không tin, đây là giả, nhất định là giả!”
Nói xong, hắn trực tiếp ném mạnh thánh chỉ xuống đất.
“Ôi trời đất của ta ơi!”
Đại thái giám sợ đến biến sắc, vội vàng nhào tới đón lấy.
Tể tướng chắp tay đứng một bên, không nhanh không chậm lạnh lùng mở miệng:
“Phế Thái tử điện hạ đây là muốn tạo phản sao?”
Mộ Dung Hoài đột nhiên quay phắt đầu lại, hai mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm Tể tướng:
“Nhất định là giả! Có phải Phó gia các ngươi đã dùng thủ đoạn gì đó, mê hoặc khiến phụ hoàng ta bị quỷ ám tâm trí rồi không!”
“Phụ hoàng sao có thể lập một nữ nhi ngoại thần làm Hoàng thái nữ?!”
Hắn vừa nói, vừa vội vàng quay đầu nhìn về phía Hoàng đế trên ngự tọa.
Nhưng thứ đối diện với hắn lại là ánh mắt lạnh lẽo của Hoàng đế.
Sắc mặt Mộ Dung Hoài trắng bệch, “bịch” một tiếng quỳ xuống, khàn giọng nói:
“Phụ hoàng, người đang đùa với nhi thần đúng không?”
“Nhi thần là hài tử của người, là hài tử duy nhất của người, người sao có thể phế nhi thần, lập một nữ nhi ngoại thần làm Hoàng thái nữ?!”
“Đây quả thực là điên đảo cương thường, hoang đường đến cực điểm!”
Ta cười lạnh một tiếng, chậm rãi mở miệng:
“Mộ Dung Hoài, ngươi không biết chữ sao?”
“Thánh chỉ viết rõ ràng như vậy, ta mới là nữ nhi ruột của phụ hoàng.”
Mộ Dung Hoài đột nhiên hất mạnh tay áo, nghiêm giọng quát:
“Ngươi ăn nói hồ đồ!”
“Nếu ngươi là nữ nhi ruột của phụ hoàng, năm đó người sao có thể ban ngươi cho ta làm Thái tử phi? Vậy chẳng phải chúng ta là huynh…”
Hắn đột nhiên khựng lại, toàn thân bắt đầu run rẩy dữ dội:
“Không… không thể nào…”
Ta bật cười:
“Có gì mà không thể?”
“Ngươi chẳng phải đã đoán ra rồi sao?”
“Mộ Dung Hoài, từ nhỏ ta thân thể yếu ớt, trời sinh mệnh cách cực quý nhưng lại không áp nổi, cho nên mới được đưa tới phủ Tể tướng nuôi dưỡng, đối ngoại xưng là đích nữ phủ Tể tướng, nhưng thực chất lại là huyết mạch hoàng gia.”
“Còn ngươi…”
Ta mỉm cười nhìn gương mặt trắng bệch như tờ giấy của hắn, từng chữ từng chữ như đâm thẳng vào tim:
“Chẳng qua chỉ là một nam anh được ôm từ ngoài cung về, dùng để ổn định triều đình —— một quân cờ mà thôi!”
“Hiện giờ ta đã trở về, quân cờ vô dụng như ngươi đương nhiên phải nhường chỗ.”
Hai chân Mộ Dung Hoài mềm nhũn, trực tiếp ngồi bệt xuống đất, cả người hiện rõ vẻ tuyệt vọng như tro tàn.
“Không…”
Hắn đột nhiên dùng cả tay lẫn chân bò dậy, bò đến dưới ngự tọa, túm lấy vạt long bào của phụ hoàng, khóc đến nước mắt nước mũi giàn giụa.
Chaporia
Bình Luận (0)