Cha ta bật cười lớn:

“Chư vị ái khanh còn có dị nghị gì nữa không?”

Lần này đã không còn ai dám có dị nghị.

Các đại thần đồng loạt quỳ xuống hành lễ.

“Hoàng thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế! Hoàng thái nữ điện hạ thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế!”

Sắc mặt Chu lão thần xanh mét, cuối cùng cũng chỉ có thể nghiến răng lui xuống.

Mộ Dung Hoài vốn vừa mới nhen nhóm lại chút hy vọng, lúc này hai mắt hoàn toàn đờ đẫn, triệt để mặt như tro tàn, giống như bị rút hết xương cốt mà ngã phịch xuống đất.

Quốc bản đã luận xong rồi, tiếp theo cũng đến lúc ta thanh toán sổ sách.

7

Ta cầm lấy giấy bút, xoẹt xoẹt viết xuống một phong hưu thư, ném thẳng trước mặt Mộ Dung Hoài, từ trên cao nhìn xuống hắn:

“Mộ Dung Hoài, ngươi mở miệng là đòi hưu thê, hiện giờ ta thành toàn cho ngươi.”

“Chỉ có điều, không phải ngươi hưu ta, mà là ta hưu ngươi.”

Mộ Dung Hoài ngơ ngác nhìn tờ giấy mỏng rơi trước mặt, dường như vẫn chưa hoàn hồn, hoàn toàn không thể tiếp nhận nổi chuyện này.

“Không…”

Hắn lẩm bẩm, dùng cả tay lẫn chân muốn bò dậy.

“Đừng hưu ta…”

Nhưng vì toàn thân mất sức, hắn lại lần nữa ngã ngồi xuống đất, tuyệt vọng ôm chặt lấy chân ta.

Dường như đã sắp khóc thành tiếng, nhưng vẫn phải cố gắng nặn ra một nụ cười lấy lòng:

“Thanh Hoan, Thanh Hoan ta sai rồi, nàng đừng bỏ ta mà…”

“Ta không còn gì nữa rồi… ta chỉ còn nàng thôi, ta chỉ còn nàng thôi!”

Ta lạnh lùng nhìn hắn:

“Ngươi chẳng còn gì nữa thì liên quan gì đến ta?”

Hắn nghiến răng:

“Nàng không thể đối xử với ta như vậy được, là nàng cướp mất phụ hoàng của ta!”

Trong cổ họng hắn bật ra một tiếng nghẹn ngào, giống như đang cực lực đè nén cơn giận dữ, cưỡng ép đổi thành giọng khóc:

“Phó Thanh Hoan, nàng không thể đối xử với ta như vậy. Chúng ta là phu thê, chúng ta đã làm phu thê ba năm!”

“Nàng hận ta, đúng không?”

“Nàng hận ta từng ép nàng hạ mình làm thiếp cũng được, oán ta cũng được, phạt ta thế nào ta đều cam lòng chịu đựng… chỉ cần bên cạnh nàng vẫn còn chừa cho ta một chỗ đứng là đủ rồi…”

“Ta cũng có thể làm trắc thất của nàng, làm một trong các hoàng phu của nàng, nàng đừng bỏ ta mà Thanh Hoan…”

Hắn vừa khóc vừa làm loạn, còn phải vặn vẹo lấy lòng mà cười.

Chậc, thật khó coi.

Trước lợi ích, nam nhân đúng là biết thời thế hơn nhiều, co được duỗi được.

Ta cúi người, nâng cằm hắn lên, nhìn thấy trong đôi mắt kia lần nữa bùng lên tia hy vọng.

Sau đó lạnh lùng cười một tiếng, hất tay buông ra:

“Rất tiếc nha, nhan sắc của ngươi hình như vẫn chưa đủ.”

Ta quay đầu, nhìn về phía Giang Chỉ Vu vẫn luôn co rúm trong góc, điên cuồng giảm cảm giác tồn tại, khẽ cười một tiếng:

“Suýt nữa thì quên mất ngươi rồi.”

Giang Chỉ Vu run lẩy bẩy, “bịch” một tiếng quỳ sụp xuống trước mặt ta:

“Điện hạ tha mạng! Điện hạ tha mạng!”

“Thần nữ… thần nữ…”

Nàng ta lắp ba lắp bắp, rõ ràng muốn biện giải cho bản thân, tiếc là thế nào cũng không thể bẻ cong sự thật được.

Dù sao chuyện vu oan nguyên chủ Phó Thanh Hoan, “Phó Thanh Hoan” biết, mà nàng ta cũng biết.

Nàng ta còn từng đứng trước mặt nguyên chủ khiêu khích khoe khoang nữa mà.

Ta cười vô cùng ôn hòa thân thiện:

“Chỉ Vu chẳng phải một lòng muốn làm Thái tử chính phi sao? Vậy ta sẽ ban ngươi cho phế Thái tử, để ngươi vĩnh viễn làm chính thê của hắn, không ai tranh với ngươi nữa, thế nào?”

Ai mà không nhìn ra, phế Thái tử đã hoàn toàn thất thế rồi.

Sắc mặt Giang Chỉ Vu lập tức mất sạch huyết sắc.

“Không!”

Nàng ta the thé kêu lên, cực lực phủi sạch quan hệ:

“Ta không muốn!”

“Hoàng thái nữ điện hạ, thần nữ biết sai rồi, thần nữ có mắt như mù, không nên đối đầu với điện hạ!”

“Ta không muốn gả cho phế Thái tử, nếu không cả đời này của ta coi như hủy hết rồi!”

Mộ Dung Hoài lập tức nổi trận lôi đình, lao lên t/át nàng ta một cái:

“Tiện phụ, trước đây ngươi luôn miệng nói tình sâu nghĩa nặng, không phải quân không gả, tất cả đều là giả sao?!”

“Bây giờ thấy cô thất thế rồi, ngươi liền muốn vứt bỏ cô?”

“Uổng cho ta còn tưởng ngươi khác với những nữ nhân khác, không ngờ cuối cùng cũng chỉ là loại ham mê hư vinh!”

Giang Chỉ Vu hét thất thanh một tiếng, vội vàng ôm chặt lấy mặt mình.

Lúc này nàng ta cũng chẳng còn quan tâm cái gì gọi là thể diện, cái gì gọi là thanh cao nữa, trực tiếp lao lên cùng Mộ Dung Hoài đánh nhau thành một đoàn.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...