“Mộ Dung Hoài, ngươi chẳng qua chỉ là một tên phế vật tự cho mình là đúng, ta còn tưởng ngươi có bản lĩnh lớn thế nào, không ngờ lại chỉ là một đứa con hoang được ôm từ ngoài cung về, ta khinh!”

“Nếu không phải trước kia ngươi còn mang cái thân phận Thái tử, chỉ bằng như một đứa con của nông hộ như ngươi, làm sao xứng với nữ nhi quan gia như ta!”

“Ngươi…!”

Mộ Dung Hoài tức đến mức mặt đỏ bừng bừng.

Một đôi chân ái vừa rồi còn thề thốt không chàng không gả, không nàng không cưới, lúc này đã trực tiếp xé mặt nhau ngay tại chỗ.

Đủ loại lời lẽ dơ bẩn chửi rủa không ngừng vang lên, cảnh tượng xấu xí đến cực điểm.

Mọi người ai nấy đều quay sang nhìn, ánh mắt vừa buồn cười vừa khinh bỉ.

Cuối cùng Hoàng đế nhịn hết nổi, giơ tay lên:

“Đã bị giáng làm thứ dân, vậy cũng không còn là người hoàng thất nữa rồi, lập tức đuổi cả hai ra khỏi cung.”

“Ngoài ra truyền lệnh, cả đời này bọn họ không được hòa ly, vĩnh viễn làm phu thê, một đời một kiếp.”

8

Mộ Dung Hoài ngây người, sau đó xoay người vừa lăn vừa bò lao tới dưới bậc ngọc, nước mắt nước mũi giàn giụa, liên tục gọi:

“Phụ hoàng!”

“Phụ hoàng không cần nhi thần nữa sao? Nhi thần và người có hơn hai mươi năm tình cảm mà! Nhi thần vẫn luôn xem người là phụ thân ruột của mình!”

Cha ta hoàn toàn không hề lay động.

Mộ Dung Hoài lại bắt đầu quay sang phía ta, đau khổ cầu xin:

“Thanh Hoan, chẳng phải nàng yêu ta nhất sao?”

“Ta cầu xin nàng! Cầu xin nàng giữ ta lại bên cạnh đi, cho dù chỉ làm một thị nhân, cho dù sau này chỉ là một người trong hậu cung của nàng cũng được.”

“Ta không muốn ở cùng nữ nhân này, ta không muốn làm thứ dân…”

Hắn khóc đến vô cùng đáng thương.

“Chẳng phải nàng thích ta nhất sao? Yêu ta nhất sao? Nàng sao nỡ nhìn ta rơi xuống kết cục như vậy…”

“Ta cầu xin nàng, nể tình ba năm phu thê của chúng ta, tha thứ cho ta lần này đi!”

Ta nhìn gương mặt hèn mọn hiện giờ của hắn, chỉ cảm thấy thật nực cười.

Hắn cũng biết ba năm phu thê tình nghĩa cơ đấy, vậy lúc trước đẩy Phó Thanh Hoan một cái đến ch /ế/t, sao hắn không nhớ tới tình nghĩa ấy?

Phó Thanh Hoan trước kia quả thật rất yêu hắn, chỉ cần hắn quay đầu, nàng nhất định sẽ tha thứ.

Đáng tiếc, ta không phải Phó Thanh Hoan.

“Phó Thanh Hoan đã c /hết rồi.

Ta bình tĩnh nhìn hắn.

“Bị ngươi đẩy một cái, đập đầu vào góc hương án mà c /hết.”

“Ta không phải Phó Thanh Hoan, ta tên là Mộ Dung Hoa.”

Mộ Dung Hoài mờ mịt nhìn ta, dường như hoàn toàn không hiểu ta đang nói gì.

Nhưng mặc kệ hắn có hiểu hay không, cũng chẳng còn quan trọng nữa rồi.

Rất nhanh thôi hắn sẽ bị đuổi khỏi hoàng cung, từ Thái tử thiên triều trong một đêm rơi xuống thành thứ dân, cảm giác chênh lệch ấy trong quãng đời còn lại sẽ khiến hắn còn đau khổ hơn cả c /hết.

Đám thị vệ bước lên, một tay túm lấy hai người rồi trực tiếp kéo lê ra ngoài đại điện.

Tiếng kêu thảm thiết cùng tiếng khóc gào dần dần xa đi, cuối cùng hoàn toàn biến mất.

Ta nhìn cảnh tượng ấy, trong lòng dâng lên vô vàn cảm khái.

Bát nước dùng để nhỏ m/áu nhận thân kia thực ra đã bị động tay động chân, Mộ Dung Hoài quả thật là huyết mạch của Hoàng đế.

Chỉ có điều, người đang ngồi trên hoàng vị hiện tại đã đổi linh hồn bên trong rồi.

Cha ta xuyên tới sớm hơn ta một chút, đúng vào đêm Hoàng đế dùng h /uyết đ /an của đ /ồng n/ữ.

Phụ tử Hoàng gia này vốn chẳng phải thứ tốt đẹp gì.

Một kẻ tàn s/át phi tần, ngược đãi cung nữ, dùng m /áu của th/iếu n/ữ chưa trưởng thành để luyện đan dược.

Một kẻ thì bạc đãi chính thất, nhu nhược lười biếng triều chính, cùng phụ thân hắn coi mạng người như cỏ rác.

Bọn họ rơi vào kết cục hôm nay, ta chẳng cảm thấy có gì đáng thương cả.

9

Từ sau khi ta trở thành Hoàng thái nữ, ta bắt đầu tích cực hỗ trợ phụ hoàng xử lý chính vụ.

Giảm sưu thuế, để dân nghỉ ngơi hồi phục.

Rất nhanh sau đó, triều đình từ thế cục vốn lung lay sắp đổ dần dần ổn định trở lại, từng bước hiện ra khí tượng trung hưng.

Những tiếng nghi ngờ cũng ngày càng ít đi.

Hôm ấy, ta xuất cung tham gia tế tự cầu phúc.

Trên đường hồi cung, xa giá đột nhiên bị người chặn lại, xe ngựa bất ngờ nghiêng mạnh một cái, kịch liệt rung lắc.

Bên ngoài truyền tới tiếng quát lớn của thị vệ cùng tiếng cãi vã của nam nhân.

Rèm xe khẽ lay động, giọng nói cung kính của thị vệ vang lên bên ngoài:

“Hoàng thái nữ điện hạ, có người chặn xe.”

Ta nhắm mắt, lười biếng hỏi:

“Kẻ nào?”

“Là… là phế Thái tử Mộ Dung Hoài, hắn đang quỳ bên ngoài, khổ sở cầu xin được gặp người một lần.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...