Ta mất kiên nhẫn vén rèm nhìn ra ngoài, suýt chút nữa không nhận ra Mộ Dung Hoài.

Hắn quỳ trước xe ngựa, y phục rách rưới, hốc mắt hõm sâu, tay chân thô ráp, cả người mang theo vẻ co rúm sợ sệt.

Giữa chân mày cũng không còn chút khí thế tự tin năm xưa.

Từ một Thái tử cao cao tại thượng trong một đêm ngã xuống tận đáy, nghĩ thôi cũng biết hắn đã phải chịu không ít khổ sở.

Chỉ trong ba năm ngắn ngủi, cuộc sống đã mài mòn sạch sẽ vẻ tôn quý trước kia của hắn.

Hắn nhìn ta, vành mắt lập tức đỏ lên, phủ đầy hơi nước, giọng nói cũng nghẹn lại.

Vừa định mở miệng, một roi đã hung hăng quất tới, đánh mạnh lên người hắn.

Một bà tử thô kệch cầm roi đuổi lừa hùng hổ đi tới, mở miệng mắng:

“Mộ Dung Hoài, cái đồ lười biếng không biết xấu hổ! Ngươi còn dám đi chặn xe ngựa của người ta?”

“Ngươi cũng không tự đái mà soi lại bộ dạng bây giờ của mình đi, thật sự cho rằng người ta còn để mắt tới ngươi sao!”

“Ngươi coi lão nương là không khí à, nóng lòng muốn trèo lại cành cao như vậy sao?”

Chậc, giọng nói này thật đúng là quen thuộc.

Ta nheo mắt, chăm chú nhìn hồi lâu.

Cuối cùng cũng nhận ra được ba phần bóng dáng trước kia của Giang Chỉ Vu trên gương mặt bà tử ấy.

Khá lắm.

Biến hóa đúng là quá lớn.

Gương mặt từng trắng trẻo mềm mại năm xưa giờ đã bị gió sương hun thành đen đỏ thô ráp, vóc dáng hoàn toàn biến dạng, vai u thịt bắp, tay chân to bè.

Làm gì còn nửa phần thanh cao của khuê các tiểu thư trước kia nữa.

Nhìn dáng vẻ này, quả nhiên đã trở thành một đôi oán ngẫu thật sự.

Mộ Dung Hoài cuối cùng nhịn hết nổi, đứng dậy tát Giang Chỉ Vu một cái:

“Con đàn bà điên này còn dám tới phá hỏng chuyện tốt của ta!”

“Vốn dĩ ta và Thanh Hoan tình đầu ý hợp, là một đôi phu thê ân ái, ta cũng vốn có thể kế thừa đại thống, trở thành một vị minh quân khai sáng!”

“Đều do ngươi cố ý dụ dỗ! Giương cái danh nghĩa chân tình gì đó để bò lên giường ta, hại ta rơi xuống kết cục hôm nay!”

Giang Chỉ Vu ôm mặt, bật ra một tiếng thét chói tai, đồng dạng không chịu yếu thế.

Ỷ vào trong tay có roi, nàng ta lập tức vừa chửi rủa vừa điên cuồng quất Mộ Dung Hoài như muốn đánh c /hết hắn.

Từ lời qua tiếng lại của hai người, ta cũng nghe hiểu được đại khái.

Sau khi Mộ Dung Hoài cùng Giang Chỉ Vu bị đuổi khỏi cung, dưới sự giám sát của phủ doãn, bọn họ bị ép bái đường thành thân.

Hai người đều xuất thân quý nhân, từ nhỏ đã quen sống trong nhung lụa, tứ chi chẳng phải động tay, đến cả ngũ cốc còn không phân biệt nổi.

Đột nhiên gặp nạn sa cơ, cả hai hoàn toàn không có chút năng lực mưu sinh nào.

Mộ Dung Hoài càng luôn tự cho mình từng là Thái tử, kiên quyết không chịu giống đám thứ dân đi làm lao lực kiếm sống.

Giang Chỉ Vu đi theo hắn, lại không được hòa ly, suýt nữa bị đói c /hết.

Trong tình cảnh vạn bất đắc dĩ, nàng ta chỉ có thể tự lực cánh sinh, làm chút việc giặt giũ vá may, chăn ngựa đuổi lừa để kiếm sống.

Để tránh dung mạo của mình bị kẻ khác nhòm ngó, nàng ta càng không dám trang điểm chải chuốt dù chỉ một chút.

Ăn uống thô ráp, dùng đồ thô ráp, tự biến mình thành một bà tử phố chợ chính hiệu.

Mà sau khi Giang Chỉ Vu kiếm được tiền, Mộ Dung Hoài lại càng thêm yên tâm thoải mái ăn bám nữ nhân, nhất quyết không chịu đi làm kiếm sống.

Giang Chỉ Vu tức giận đến cực điểm, bắt đầu động một chút là đánh chửi hắn, cầm roi quất tới tấp.

Lúc này hai người đánh nhau thành một đoàn, người kéo tóc ta, ta túm tai người, lăn lộn dưới đất thành một cục, buồn cười đến mức chẳng còn ra hình ra dạng gì nữa.

Ta nhíu mày, mất kiên nhẫn nói:

“Ồn c /hết đi được, kéo bọn họ ra, tiếp tục đi.”

Xa phu vung roi ngự lên, nhẹ nhàng quất xuống người hai kẻ kia.

Roi ngự vốn là loại đặc chế dùng trong quân đội, đâu phải thứ roi ngựa bình thường có thể so sánh.

Lực đạo cực mạnh, lập tức đánh đến mức hai người đau đớn gào thét liên hồi.

Xe ngựa cuối cùng cũng tiếp tục ổn ổn thỏa thỏa tiến về phía trước.

Cứ để bọn họ làm đôi oán ngẫu của mình đi.

Còn đời này của ta, ta vẫn phải làm Hoàng đế nữa mà.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...