20px

Chỉ thấy Hàn Mộ Thần trực tiếp lướt qua tôi, một tay ôm lấy cô bé đang khóc nháo vào lòng, nhẹ giọng dỗ dành:

“Không khóc nữa, không khóc nữa.”

“Hiểu Hiểu ngoan, đừng sợ. Để chú xem va vào đâu rồi? Có đau không?”

Sau đó quay đầu, lạnh giọng trách mắng tôi:

“Chung Niệm, cô còn biết xấu hổ không?”

“Một người lớn đi bắt nạt trẻ con là ý gì hả?”

Nói xong, Hàn Mộ Thần cẩn thận vén tóc mái trước trán cô bé lên, tỉ mỉ kiểm tra.

Mà cô bé tên Hiểu Hiểu kia vừa thút thít vừa đưa ngón tay nhỏ chỉ vào trán mình.

Chỉ có một vết trầy đỏ nhẹ.

Con bé lại khóc lớn hơn, nghẹn ngào đến mức không thở nổi:

“Đau lắm, đau quá!”

“Người phụ nữ xấu xa đẩy con! Cô ta xấu xa!”

Tôi ôm bụng, đau đến mức không nói nổi một câu giải thích hoàn chỉnh.

Chỉ có thể phát ra những âm thanh đứt quãng.

Nhưng Hàn Mộ Thần hoàn toàn không nghe.

Anh ta chỉ ôm Hiểu Hiểu đang liên tục kêu đau rồi quay người rời đi.

“Đợi…”

Toàn thân tôi không còn chút sức lực nào, vô vọng đưa tay ra.

Nhưng chẳng giữ lại được thứ gì.

Chỉ có thể trơ mắt nhìn Hàn Mộ Thần bỏ mặc tôi mà đi.

Trước mắt tối sầm từng cơn.

Phần bụng dưới chậm rãi rỉ ra dòng máu ấm nóng.

May mà nhân viên công tác và tài xế chờ bên ngoài phát hiện có điều không ổn, kịp thời chạy tới.

Bọn họ đỡ tôi dậy, cùng đưa tới bệnh viện.

Sau cả một buổi chiều kiểm tra và điều trị, bác sĩ tiêm cho tôi hai mũi dưỡng thai, máu cuối cùng cũng cầm lại, tình trạng dần ổn định, đứa bé không gặp nguy hiểm.

Tôi cũng không tiếp tục chậm trễ nữa.

Ngay trong đêm đó liền lên chuyên cơ tư nhân ra nước ngoài.

Qua khung cửa sổ máy bay, thành phố dưới chân càng lúc càng nhỏ lại.

Cùng với yêu hận si mê suốt năm năm ấy, đồng loạt biến mất không còn tung tích.

Tôi thu hồi ánh mắt, chậm rãi nhắm mắt lại.

Giơ tay dịu dàng vuốt ve bụng mình.

Hàn Mộ Thần.

Đời này, anh đừng hòng gặp lại đứa bé này thêm một lần nào nữa!

5

Hàn Mộ Thần ôm Hiểu Hiểu đang khóc không ngừng, sốt ruột tìm một phòng khám tư gần đó.

Sau khi kiểm tra, bác sĩ xác nhận đứa bé chỉ bị va đỏ nhẹ ở trán.

Đến da còn chưa rách, càng không nói tới nội thương gì.

Anh ta lại vội vàng gọi cho Chung Thanh Tư một cuộc điện thoại, rồi quay trở lại tìm tôi.

“Thai phụ vừa nãy đâu rồi?”

Hàn Mộ Thần túm lấy một nhân viên đang thu dọn đồ chuẩn bị tan làm.

Gấp gáp hỏi:

“Chính là thai phụ mặc áo khoác màu be ấy. Cô ấy đâu rồi? Đi đâu rồi?”

Nhân viên là một người phụ nữ trung niên khoảng hơn bốn mươi tuổi.

Nghe tiếng liền ngẩng đầu lên, nhìn rõ là Hàn Mộ Thần.

Sắc mặt bà lập tức trầm xuống, khinh bỉ mắng:

“Anh còn có mặt mũi hỏi à?”

“Anh là phụ huynh của cái đứa trẻ hư kia đúng không? Hả? Anh dạy con kiểu gì vậy!”

“Nhỏ tí tuổi đầu mà tâm địa độc ác như thế! Đâm thẳng vào bụng người ta còn chưa đủ, còn động tay đánh tiếp!”

Bà càng nói càng tức, ngón tay gần như chọc thẳng lên mặt Hàn Mộ Thần:

“Người ta lúc đó mặt trắng bệch luôn rồi, còn chảy máu nữa!”

“Còn anh thì sao? Ôm đứa bé kia quay đầu bỏ đi, đến nhìn cũng chẳng thèm nhìn thêm một cái! Anh còn là con người không vậy!”

Hàn Mộ Thần bị mắng tới mức ngơ ra.

Một lúc lâu mới chậm chạp phản ứng lại.

“Chảy… chảy máu?”

“Cô ấy sao rồi? Ai đưa cô ấy tới bệnh viện? Là bệnh viện nào?”

“Giờ mới biết cuống lên à? Sớm làm gì rồi!”

Nhân viên hung hăng trừng mắt nhìn anh ta, giọng điệu cực kỳ gay gắt.

“Chủ nhiệm bên tôi với tài xế của người ta lao vào đưa đi rồi, đi bệnh viện nào tôi biết sao được.”

“Tôi nói cho anh biết, cứ chờ đó đi! Nếu đứa bé xảy ra chuyện gì, xem người ta có tha cho anh không! Chờ ăn kiện đi!”

Nói xong, nhân viên quay người bỏ đi.

Gót giày cao gót nện xuống sàn phát ra tiếng “cộc cộc” đầy tức giận.

Hàn Mộ Thần như bừng tỉnh khỏi giấc mộng.

Anh ta luống cuống lấy điện thoại ra, cố gắng liên lạc với tôi.

Không gọi được.

Hàn Mộ Thần lại vội vàng thoát giao diện cuộc gọi, bắt đầu soạn tin nhắn:

【Tiểu Niệm, em đang ở bệnh viện nào? Anh lập tức qua đó! Hiểu Hiểu không sao, vừa rồi là anh không đúng, nghe điện thoại đi!】

Nhấn gửi.

Bên cạnh tin nhắn lập tức hiện lên một dấu chấm than đỏ chói mắt.

Anh ta bị chặn rồi.

Không chỉ vậy, toàn bộ phương thức liên lạc của Hàn Mộ Thần đều đã bị tôi kéo vào danh sách đen.

Không còn cách nào khác, Hàn Mộ Thần chỉ có thể chuyển sang tìm trợ lý của tôi.

“Xin lỗi tổng giám đốc Hàn. Những chuyện liên quan tới quyền riêng tư cá nhân của tổng giám đốc Chung, tôi không tiện tiết lộ.”

“Nếu ngài có việc công khẩn cấp, tôi có thể thay ngài chuyển lời.”

“Đây không phải việc công!”

Hàn Mộ Thần sốt ruột, âm lượng cũng cao lên.

“Chung Niệm là vợ tôi!”

“Vừa rồi cô ấy không khỏe ở cục dân chính, tôi nhất định phải gặp cô ấy ngay!”

Trợ lý cau mày, giọng nói lộ rõ chút mất kiên nhẫn:

“Tổng giám đốc Hàn, theo như tôi được biết, hôm nay ngài và tổng giám đốc Chung đã chính thức hoàn tất thủ tục ly hôn.”

“Về tình trạng sức khỏe của tổng giám đốc Chung, chúng tôi có đội ngũ y tế chuyên nghiệp phụ trách, không cần ngài nhọc lòng.”

“Nếu không còn chuyện gì khác, tôi cúp máy trước.”

“Đợi đã! Cô nghe tôi nói…”

Lời Hàn Mộ Thần còn chưa dứt, trong điện thoại đã vang lên tiếng tút tút bận máy.

Anh ta lại bị cúp máy.

Bất đắc dĩ, Hàn Mộ Thần chỉ có thể tìm mẹ Hàn.

Hy vọng tôi nể mặt mẹ Hàn là trưởng bối, có thể tiết lộ đôi chút tin tức.

“Mẹ, giờ mẹ còn liên lạc được với Tiểu Niệm không?”

“Bọn con… xảy ra chút mâu thuẫn.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...