6
Biết con không ai bằng mẹ.
Mẹ Hàn vừa nghe giọng điệu thiếu tự tin của Hàn Mộ Thần, lập tức biết có chuyện xảy ra rồi.
Giọng bà đột nhiên trở nên nghiêm khắc:
“Mâu thuẫn? Mâu thuẫn gì?”
“Hàn Mộ Thần, con nói thật cho mẹ biết, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Không được giấu mẹ nửa chữ!”
Hàn Mộ Thần chỉ có thể cứng đầu nói:
“Chính là lúc hôm nay bọn con làm xong thủ tục ở cục dân chính đi ra, không biết sao Hiểu Hiểu lại chạy tới, vô tình đâm vào bụng Tiểu Niệm.”
“Lúc đó con thấy hình như đầu Hiểu Hiểu bị va phải, nhất thời sốt ruột nên ưu tiên lo cho con bé trước.”
“Không… không để ý nhiều tới phía Tiểu Niệm.”
“Kết quả chờ con sắp xếp ổn thỏa cho Hiểu Hiểu rồi quay lại tìm, Tiểu Niệm đã biến mất rồi. Người ở hiện trường nói hình như cô ấy bị chảy máu, được đưa tới bệnh viện.”
“Mẹ, giờ con không liên lạc được với cô ấy. Mẹ có thể giúp con liên lạc với cô ấy không?”
Mẹ Hàn ở đầu dây bên kia im lặng nghe hết.
Không khí đông cứng vài giây.
Sau đó, một tiếng quát chói tai đột ngột nổ tung:
“Hàn Mộ Thần, cái đồ mất hết lương tâm này! Con không có não à?”
“Con nhãi đê tiện đó mới ba tuổi, nếu không có người lớn dẫn theo, nó mọc cánh tự bay tới cục dân chính chắc? Con nói cho mẹ biết, ai đưa nó tới?”
“Còn ‘vô tình’ đâm vào bụng? Đang yên đang lành, sao nó không đâm tay không đâm chân, lại vừa khéo đâm đúng vào bụng của thai phụ?”
“Con bị mỡ heo che mắt rồi à? Trò mèo này mà cũng không nhìn ra?”
Mẹ Hàn tức đến mức toàn thân phát run, ngay cả giọng nói cũng run theo:
“Con ôm cái thứ không rõ nguồn gốc kia, bỏ mặc Tiểu Niệm với cháu ruột của mẹ không thèm quan tâm?”
“Hàn Mộ Thần, lương tâm con bị chó ăn rồi sao!”
“Mẹ, con…”
Hàn Mộ Thần bị mắng tới á khẩu không trả lời được.
“Đừng gọi tôi là mẹ, tôi không có đứa con trai súc sinh như anh!”
Mẹ Hàn nghiêm giọng cắt ngang anh ta, hít sâu một hơi, cố ép cơn giận xuống.
“Tôi nói cho anh biết, nếu cháu nội tôi xảy ra chuyện gì…”
“Tôi là người đầu tiên không tha cho hai con đ//ĩ đó, càng không tha cho anh!”
“Giờ tôi sẽ gọi điện.”
“Còn anh, lập tức đi điều tra rõ ràng, hôm nay rốt cuộc là ai đưa cái thứ tai họa kia tới cục dân chính!”
“Điều tra cho tôi toàn bộ quá trình!”
Nói xong, không đợi Hàn Mộ Thần phản ứng, mẹ Hàn hung hăng cúp điện thoại.
Sau đó bắt đầu gọi cho tôi.
Đương nhiên tôi sẽ không nghe.
Ngay cả toàn bộ phương thức liên lạc của mẹ Hàn, tôi cũng kéo vào danh sách đen.
Những nơi như cục dân chính đều có camera giám sát.
Rất dễ dàng nhìn thấy toàn bộ quá trình xảy ra chuyện.
Trong màn hình, Chung Thanh Tư dắt tay Hiểu Hiểu, xuất hiện trước ở khúc ngoặt hành lang của cục dân chính.
Cô ta ngồi xổm xuống, ghé sát tai Hiểu Hiểu, thấp giọng nói rất lâu.
Vừa nói vừa chỉ tay về phía đại sảnh, rồi ra hiệu phần bụng của mình, cuối cùng còn giơ tay lên, làm động tác giả vờ đẩy người về phía trước.
Hiểu Hiểu ngẩng khuôn mặt nhỏ lên, nghe mà nửa hiểu nửa không, nhưng rõ ràng vẫn đang gật đầu.
Ngay sau đó, Chung Thanh Tư để lại Hiểu Hiểu một mình rồi rời đi.
Hiểu Hiểu trốn ở góc ngoặt, lén lút nhìn ra ngoài.
Không bao lâu sau, bóng dáng tôi xuất hiện trong màn hình giám sát, đang đi về phía này chuẩn bị rời đi.
Hiểu Hiểu ló đầu ra, xác nhận phương hướng và vị trí của tôi.
Sau đó, con bé đột nhiên lao ra.
Cúi đầu, thẳng tắp đâm mạnh về phía phần bụng đã nhô cao của tôi!
“Rầm!”
Ngay cả qua màn hình giám sát cũng có thể cảm nhận được lực va chạm mạnh đến mức nào.
Tôi lập tức bị đâm ngã, đau đến co người lại.
Nhưng vẫn chưa hết.
Sau khi đâm ngã tôi, Hiểu Hiểu chẳng những không sợ hãi hay bỏ chạy.
Ngược lại còn nhân lúc tôi đau đớn không còn sức lực, vươn tay nhỏ ra, dùng sức vừa kéo vừa đánh lên bụng tôi mấy cái, cho đến khi bị tôi đẩy ra.
Sau đó, Hiểu Hiểu lại nhân cơ hội tự đâm mình vào tường, bắt đầu gào khóc thật lớn.
Trong phòng giám sát, Hàn Mộ Thần đã bị chuỗi hành động này làm cho hoàn toàn chết lặng.
7
“Chuyện này… sao có thể…”
Hàn Mộ Thần lẩm bẩm.
Vừa tức vừa giận, ngũ tạng lục phủ như bị vặn xoắn lại.
Cảm xúc dồn nén đến mức không thể áp chế nổi.
Anh ta đấm mạnh một quyền lên mép bàn điều khiển cứng ngắc của phòng giám sát, mu bàn tay lập tức rách toạc bật máu.
“Chung… Thanh… Tư!”
Nói xong, Hàn Mộ Thần đột ngột đứng bật dậy, xoay người lao ra ngoài.
Đi thẳng tới căn biệt thự ở ngoại ô mà không lâu trước đó anh ta mới mua cho Chung Thanh Tư.
Đúng lúc đang là giờ làm việc buổi chiều.
Hiển nhiên Chung Thanh Tư không ngờ Hàn Mộ Thần lại đột nhiên quay về.
Cô ta vẫn còn ở phòng trẻ em trên tầng hai, hỏi tình hình hôm nay của Hiểu Hiểu.
“Hiểu Hiểu, nói mẹ nghe xem hôm nay con đâm người phụ nữ xấu xa kia thế nào rồi?”
Giọng Hiểu Hiểu mang theo chút khoe khoang vang lên:
“Dạ! Con làm theo lời mẹ dạy, vừa thấy cô ta là chạy tới, dùng sức đâm vào bụng cô ta! Cô ta ‘rầm’ một cái ngã ngồi xuống đất luôn, mặt trắng bệch trắng bệch. Con còn đánh cô ta mấy cái nữa.”
“Sau đó bụng cô ta chảy máu luôn!”
Giọng bé gái ngừng lại một chút, dường như đang nhớ ra điều gì đó.
Âm điệu lập tức cao lên:
“Rồi con bắt đầu giả khóc, ba liền tới.”
“Ba nhìn cũng không nhìn cô ta, ôm con đi luôn. Mẹ ơi, con làm theo lời mẹ, có giỏi không?”
“Giỏi! Hiểu Hiểu nhà chúng ta giỏi nhất luôn. Đúng là cục cưng ngoan của mẹ!”
Trong giọng nói của Chung Thanh Tư tràn đầy ác độc không hề che giấu.
Không ngừng nhồi nhét vào đầu Hiểu Hiểu:
“Người phụ nữ đó đáng đời!”
Chaporia
Bình Luận (0)