“Muốn cướp ba của Hiểu Hiểu thì chính là đồ phụ nữ xấu xa! Hiểu Hiểu dũng cảm bảo vệ ba mẹ.”
“Hôm nay mẹ làm tôm om dầu mà con thích nhất thưởng cho công thần nhỏ của mẹ, được không?”
Hiểu Hiểu vui sướng reo hò:
“Yeah! Ăn tôm lớn!”
“Được rồi, bảo bối tự chơi một lát nhé, mẹ xuống bếp…”
Chung Thanh Tư vừa nói vừa chuẩn bị đứng dậy.
Đúng lúc ấy.
Két—
Một tiếng động nặng nề vang lên.
Cánh cửa phòng trẻ em đang khép hờ bị người ta chậm rãi đẩy ra.
Hàn Mộ Thần đứng ở đó.
Sắc mặt xanh mét đến đáng sợ, ánh mắt âm trầm hỏi:
“Chung Thanh Tư, cô dạy con gái kiểu này sao?”
Chung Thanh Tư sợ đến mức cả người cứng đờ.
Ngay cả cười cũng không biết cười nữa, chỉ có thể lắp bắp chuyển chủ đề:
“Mộ… Mộ Thần, sao… sao hôm nay anh về sớm vậy? Công ty không bận à?”
“Em… em đi nấu cơm cho anh, chắc anh vẫn chưa ăn đúng không…”
Nói rồi định lách qua người anh ta rời đi.
Nhưng bị Hàn Mộ Thần túm mạnh lại.
“Trả lời câu hỏi của tôi.”
Chung Thanh Tư đau đến hít ngược một hơi lạnh, cố dùng vẻ yếu đuối quen thuộc để làm nũng cho qua chuyện:
“Mộ Thần, anh làm em đau…”
“Em chỉ đùa với Hiểu Hiểu thôi mà, trẻ con nói thì sao có thể tin được chứ? Anh đừng để trong lòng.”
Lực trên tay Hàn Mộ Thần càng mạnh hơn.
Trực tiếp bóp đến mức cổ tay Chung Thanh Tư hiện lên một vòng bầm tím.
“Chung Thanh Tư, tôi cho cô cơ hội cuối cùng.”
“Tôi đã xem camera giám sát ở cục dân chính.”
Nghe vậy, Chung Thanh Tư hoảng sợ ngẩng phắt đầu lên.
Camera giám sát?
Đúng rồi…
Cô ta sống ở nước ngoài quá lâu.
Ở nước ngoài vì vấn đề quyền riêng tư, rất nhiều nơi công cộng không lắp camera.
Nhưng trong nước thì có.
Lúc xúi giục Hiểu Hiểu, cô ta chính là dựa vào việc Hiểu Hiểu còn nhỏ.
Cho dù thật sự xảy ra chuyện, cô ta cũng có thể nói trẻ con không hiểu chuyện, chỉ là va chạm ngoài ý muốn.
Một đứa trẻ “vô tình phạm lỗi”, ai có thể truy cứu đây?
Chung Niệm có thể làm gì Hiểu Hiểu chứ?
Chung Thanh Tư hoàn toàn hoảng loạn.
Cô ta lắp ba lắp bắp giải thích:
“Không phải đâu, Mộ Thần, anh nghe em giải thích…”
“Là Chung Niệm! Nhất định là cô ta, cô ta cố ý hãm hại em. Cô ta chướng mắt em, muốn đuổi mẹ con em đi. Camera cũng có thể là giả mà! AI làm ra thôi, đều là giả hết!”
“Mộ Thần, anh phải tin em, sao em có thể dạy con làm loại chuyện đó được? Em là mẹ của Hiểu Hiểu mà!”
Cô ta khóc đến lê hoa đái vũ, định đưa tay nắm lấy cánh tay Hàn Mộ Thần.
Nhưng lại bị anh ta chán ghét hất mạnh ra.
Hàn Mộ Thần nhìn dáng vẻ nước mắt nước mũi tèm lem của cô ta, chỉ cảm thấy buồn nôn từng trận.
“Giả?”
“Có cần tôi mở ra ngay bây giờ, từng khung hình một cho cô xem, cho cảnh sát xem không?”
“Xúi giục trẻ vị thành niên cố ý gây thương tích, mục tiêu còn là phụ nữ mang thai.”
“Nếu Tiểu Niệm thật sự kiện cô… Chung Thanh Tư, cô nghĩ mình không phải ngồi tù sao?”
8
Vừa nghe tới hai chữ “ngồi tù”.
Chung Thanh Tư mềm nhũn chân, suýt nữa ngã quỵ xuống đất.
Phía sau cô ta, Hiểu Hiểu dường như cũng bị bầu không khí đáng sợ giữa hai người dọa cho hoảng sợ, “oa” một tiếng bật khóc lớn.
Tiếng khóc này, trước đây luôn dễ dàng khiến Hàn Mộ Thần mềm lòng.
Nhưng lúc này rơi vào tai anh ta, chỉ còn lại sự bực bội.
“Im miệng!”
“Khóc cái gì mà khóc! Làm chuyện xấu rồi mà mày còn có mặt mũi khóc à?”
Hiểu Hiểu bị dáng vẻ hung dữ chưa từng có của anh ta dọa đến nghẹn cứng.
Tiếng khóc mắc lại trong cổ họng, chỉ còn tiếng nức nở đứt quãng.
Lồng ngực Hàn Mộ Thần phập phồng dữ dội, nhìn Chung Thanh Tư trước mặt.
Xa lạ đến hoang đường.
Anh ta không hiểu.
Thật sự không hiểu.
Thiếu nữ mặc váy trắng trong ký ức, cô gái từng đỏ mặt cười với anh ta, người mà anh ta luôn cho rằng đơn thuần thiện lương, cần được mình bảo vệ…
Sao lại biến thành loại người trước mắt này…
Một người đàn bà độc ác có thể mặt không đổi sắc xúi giục con gái đi đâm vào bụng thai phụ?
Rốt cuộc là vì sao?
Anh ta nhắm mắt lại.
Đột nhiên vô cùng nhớ tôi.
“Chung Thanh Tư, hôn lễ của chúng ta hủy bỏ.”
Toàn thân Chung Thanh Tư run lên.
Cô ta đột ngột ngẩng đầu, không dám tin nhìn anh ta.
“Tôi sẽ không cưới cô nữa.”
“Quyền nuôi dưỡng Hiểu Hiểu thuộc về cô. Sau này tôi sẽ chi trả phí nuôi dưỡng hằng tháng theo đúng tiêu chuẩn pháp luật, cho tới khi con bé trưởng thành. Ngoài điều đó ra, giữa chúng ta không còn bất kỳ quan hệ gì nữa.”
Anh ta dừng một chút, ánh mắt quét qua căn biệt thự này.
Chỉ cảm thấy châm chọc vô cùng.
“Còn nơi này, tôi cho cô ba ngày để dọn đi.”
“Căn biệt thự này, cùng toàn bộ tài sản tôi từng tặng cô, tôi sẽ để luật sư định giá và thu hồi lại.”
“Tôi sẽ không cho phép một người phụ nữ lòng dạ rắn rết tiếp tục sống trong căn nhà do tôi cung cấp.”
“Không… Mộ Thần, anh không thể như vậy!”
Chung Thanh Tư bị dọa đến choáng váng, trong lòng điên cuồng dâng lên nỗi hoảng loạn.
Hôn lễ không còn nữa.
Giấc mộng làm phu nhân hào môn của cô ta sắp tan nát rồi!
Cô ta chẳng còn tâm trí giữ hình tượng nữa, lao tới muốn túm lấy cánh tay Hàn Mộ Thần.
Nhưng lại bị anh ta lạnh lùng hất văng lần nữa.
“Mộ Thần, anh nghe em giải thích!”
Chaporia
Bình Luận (0)