Phụ thân ho một tiếng.
“Gió lớn quá.”
Ta mỉm cười không vạch trần.
Về sau, Cố Thanh Uyển cũng đến chúc mừng ta.
Nàng ta hiện giờ ở Văn Hoa Quán biên soạn 《Tai chính lục》, viết cực kỳ tốt.
“Sau khi Tam điện hạ bị cấm túc, Văn Hoa Quán thanh tịnh hơn nhiều.”
Ta rót trà cho nàng ta, “Đó là chuyện tốt.”
Nàng ta nhấp một ngụm, bỗng nói:
“Hoàng hậu nương nương mấy ngày trước có hỏi ta, có nguyện vào Đông Cung làm nữ quan, phò tá Thái tử không.”
Ta khựng lại.
“Cô nương nghĩ thế nào?”
Cố Thanh Uyển rất thản nhiên.
“Đi.”
“Thái tử nhân hậu, cũng chịu lắng nghe ý kiến kẻ khác.”
“Ta muốn đi lên phía trên.”
Nàng ta nói tiếp.
“Lâm Chiếu Vi, ta sẽ không vì sợ người khác nghị luận mà lùi bước đâu.”
“Hẹn gặp lại trên triều đường.”
22
Lục Hoài Cảnh lại tìm đến ta là chuyện của một năm sau.
Khi ấy Thái tử đã định.
Không phải người.
Hoàng đế phế bỏ phong hiệu hoàng tử của người, chỉ để lại hư hàm Quận vương.
Người đứng ngoài Lâm phủ, y phục tố tịnh, không còn chút ý khí nào của ngày xưa.
Ta vốn không muốn gặp.
Nhưng người đã đứng ngoài cửa suốt hai canh giờ.
Phụ thân nhíu mày:
“Nếu con không muốn thấy, cứ để người đuổi đi.”
Ta suy nghĩ một chút.
“Gặp một mặt đi.”
Có những lời, nên kết thúc triệt để.
Trong hoa sảnh.
Lục Hoài Cảnh nhìn ta, trong mắt toàn là vẻ mệt mỏi.
“Chiếu Vi, ta mơ thấy kiếp trước rồi.”
Ta không nói lời nào.
“Mơ thấy sau khi nàng ch.ết, Bùi Hành Ngạn ôm nửa tờ bản thảo còn sót lại, quỳ suốt một đêm ngoài Tàng Thư Lâu.”
“Mơ thấy Lâm đại nhân đến cầu xin ta, muốn đưa nàng về nhà.”
“Ta đã không chuẩn.”
Giọng người khản đi.
“Lúc đó ta vậy mà lại cảm thấy, không thể để thế nhân biết nàng và ta liên hệ quá sâu.”
“Ta đúng là hồ đồ đến mụ mị đầu óc.”
Ta bình thản đáp:
“Người không phải hồ đồ.”
“Người chỉ là luôn biết rõ mình muốn cái gì mà thôi.”
Môi người run rẩy.
“Nếu ta nói, ta hối hận rồi thì sao?”
“Đó là việc của người.”
Người cười khổ, “Nàng đến một câu tha thứ cũng không nguyện trao cho ta sao?”
“Không nguyện.” Ta đáp rất nhanh.
Ta nói:
“Người hối hận, là vì người đã thua.”
“Nếu người thắng, kiếp này ta vẫn đem sách lược giao cho người, người liệu có để lại tên của ta không?”
Môi người mấp máy.
Rốt cuộc không đáp được.
Ta đứng dậy, “Quận vương xin về cho.”
Khi đi đến cửa, người bỗng hỏi:
“Nàng và Bùi Hành Ngạn, có quan hệ gì?”
Ta dừng lại, “Đồng liêu.”
Trong mắt người lóe lên một tia sáng.
Nhưng ta nói tiếp:
“Cũng là người mà ta nguyện ý cùng kề vai sát cánh.”
Tia sáng đó vụt tắt.
Ta không ngoảnh đầu lại nữa.
23
Ba năm sau.
Hà đạo Giang Nam đã định.
Triều đình chính thức mở nữ khoa.
Ngày bảng vàng đợt đầu tiên dán lên, kinh thành vạn người đổ xô ra xem.
Phụ thân đứng trong đám đông, nhất quyết đòi xem bảng.
Rõ ràng trên bảng không có tên ta.
Nhưng ông nhìn còn nghiêm túc hơn bất cứ ai.
Ta hỏi ông:
“Phụ thân xem cái gì vậy?”
Ông đáp:
“Xem tên của con.”
“Con có thi đâu.” Ta khẽ cười.
Phụ thân lườm ta một cái.
“Câu đầu bảng kia, ‘Nữ khoa do Lâm Chiếu Vi tấu thỉnh khai thiết’, chẳng phải là tên con sao?”
Ta nhìn sang.
Vết mực đầu bảng còn chưa khô.
Tên của ta nằm ngay ngắn, chỉnh tề ở đó.
Bùi Hành Ngạn đứng bên cạnh ta, đưa cho ta một phong văn thư.
“Bệ hạ chuẩn rồi.”
Ta mở ra xem, là sắc lệnh bổ nhiệm giảng đường hà chính mới lập của Đô Thủy Giám.
Ta làm chủ giảng, Bùi Hành Ngạn làm phó.
Ta nửa đùa nửa thật nói: “Bùi đại nhân làm phó, không thấy ủy khuất sao?”
Ánh mắt hắn tràn đầy sủng nịch: “Không ủy khuất, Lâm đại nhân giảng sách lược còn tốt hơn ta nhiều.”
Đám đông chen chúc.
Hắn đưa tay che chở cho ta một chút, rồi nhanh chóng thu lại.
Khắc chế vô cùng.
Ta nhìn bàn tay hắn.
Bỗng hỏi:
“Bùi Hành Ngạn.”
“Ơi?”
“Nửa tờ bản thảo sót lại của kiếp trước, có còn không?”
Hắn ngẩn người.
“Còn.”
“Đốt đi.”
Hắn nhìn ta.
Ta chậm rãi nói: “Kiếp này, ta có cả một quyển trọn vẹn.”
Hắn trầm mặc hồi lâu, đáy mắt hiện lên ý cười.
“Được.”
Ngoại truyện
Sau này ta nghe nói, Lục Hoài Cảnh lâm bệnh.
Quận vương phủ quạnh quẽ, môn khách tản mát hết.
Người thường ở trong thư phòng viết sách lược.
Viết xong lại xé.
Có người nói người hối hận thành bệnh.
Cũng có người nói người uất ức vì không đạt được chí hướng.
Ta nghe xong liền gạt qua một bên.
Cố Thanh Uyển giờ đã là Đông Cung Trưởng sử, làm việc quyết đoán linh hoạt, cả triều không ai còn dám khinh suất nàng ta.
Bùi Hành Ngạn vẫn mỗi ngày tranh luận hà vụ với ta.
Có lúc tranh cãi gay gắt, hắn sẽ giận đến mức không buồn nói chuyện.
Một lát sau, lại âm thầm đẩy chén trà nóng tới cạnh tay ta.
Ta hỏi hắn:
“Bùi đại nhân đây là nhận thua rồi sao?”
Hắn đanh mặt lại, “Trà vô tội.”
Ta cười không dứt được.
Vành tai hắn đỏ lên, nhưng vẫn cố làm ra vẻ nghiêm nghị.
Cuối đông năm đó.
Giang Nam gửi về tập đồ bạ đầu tiên của những con đê mới tu sửa.
Trang bìa đề hai dòng chữ.
Lâm Chiếu Vi nghị.
Bùi Hành Ngạn hiệu.
Ta nhìn hồi lâu.
Bỗng cảm thấy, thế này thật tốt.
Về sau phụ thân giục ta thành gia.
Ta nói không vội.
Bùi Hành Ngạn ngày thứ hai liền tới cửa.
Mang theo sính thư, cũng mang theo một bản dự thảo quy trình làm việc của nữ quan sau khi kết hôn.
Phụ thân xem xong, sắc mặt phức tạp.
“Ngươi đây là cầu thân, hay là dâng tấu sớ?”
Bùi Hành Ngạn nghiêm túc đáp:
“Cả hai.”
Ta đứng sau bình phong suýt chút nữa bật cười thành tiếng.
Phụ thân trầm mặc nửa ngày.
“Cút, đi mà hỏi Chiếu Vi.”
Hắn liền thực sự tới hỏi ta.
Đứng dưới hành lang, vành tai đỏ rực.
“Lâm Chiếu Vi.”
“Ta tâm duyệt nàng.”
“Sẽ không giấu đi cái tên của nàng.”
“Cũng sẽ không cản con đường của nàng.”
“Nếu nàng nguyện ý, từ nay về sau sách lược cùng ký tên, gia thư cũng cùng ký tên.”
Ta nhớ lại đống tro tàn của những tờ giấy bị đốt sạch trong Tàng Thư Lâu kiếp trước.
Nhớ lại cái lạnh lẽo khi thanh ngọc bài lướt qua trước mặt ta ở kiếp này.
Lại nhớ đến chiếc thư án thuộc về ta tại Đô Thủy Giám.
Ngoài cửa sổ trời xanh mây tạnh.
Trên án giấy mực chỉnh tề.
Cái tên của ta, vẫn nằm ngay ngắn nơi đầu trang.
(Hết truyện)
Chaporia
Bình Luận (0)