20px

8

Thái y đi theo sau khi băng bó xong cho hắn, đại khái nói rõ tình hình:

“Vết thương khá sâu, cần tĩnh dưỡng vài ngày, nhưng may là không trúng chỗ hiểm.”

Ta miễn cưỡng thở phào, suy nghĩ một chút, vẫn quyết định vào thăm hắn.

Thị vệ của Tạ Diên Ngọc cũng hiếm khi không ngăn cản ta, trực tiếp cho ta vào.

Trong lều, hắn đang phát sốt, trên trán còn đắp một chiếc khăn ướt.

Ta nhớ đến lời dặn của thái y, liền đem khăn đi giặt lại, rồi đắp lên trán hắn.

Vừa định rút tay về, liền bị hắn nắm c.h.ặ.t cổ tay.

Tạ Diên Ngọc sốt đến mê man, trong cơn mơ hồ khẽ kêu đau.

Ta đứng bên giường, rũ mắt nhìn hắn rất lâu.

Nhớ lại kiếp trước chúng ta lưu đày, nương tựa lẫn nhau suốt ba năm.

Khi ấy hắn cũng thường nắm tay ta như vậy, yếu ớt mà gọi đau.

Mà ta luôn đau lòng ôm hắn vào lòng, nhẹ giọng dỗ dành.

Nhưng lần này, ta rất lâu không đáp lại.

Hắn nắm tay ta càng c.h.ặ.t, lẩm bẩm: “Ta bắt được hai con nhạn lớn, tặng nàng có được không?”

Ta sững lại.

Hắn lại nhận nhầm ta thành Thi Niệm sao?

Ngay sau đó lại chú ý đến hàng mi đang khẽ run của hắn.

Ta quá hiểu Tạ Diên Ngọc, rất nhanh đã nhận ra.

Hắn hiện tại thần trí vô cùng tỉnh táo.

Chỉ là đang thử lòng ta mà thôi.

Ta rút tay ra, lạnh lùng vạch trần: “Điện hạ, nếu đã tỉnh rồi, thì mở mắt ra đi.”

Tạ Diên Ngọc khựng lại, cuối cùng vẫn mở mắt.

Ta liền xa cách mà khách khí nói: “Đa tạ điện hạ hôm nay đã cứu.”

“Nhưng nếu nhận nhạn, thần nữ cũng chỉ nhận của Thẩm Chiêm đại nhân.”

“Dẫu sao năm đó cũng là điện hạ se duyên cho thần nữ.”

Tạ Diên Ngọc xưa nay luôn được nâng niu trên cao.

Chưa từng thấy quý nữ nào dám thẳng thừng cự tuyệt hắn như vậy.

Thậm chí còn tránh hắn như rắn rết.

Hắn cũng nổi giận, sắc mặt trầm xuống, mang theo vài phần thẹn quá hóa giận:

“Đừng nghĩ nhiều, vừa rồi Cô chỉ nhận nhầm ngươi thành Thi Niệm.”

Ta bừng tỉnh gật đầu: “Hóa ra là vậy, là thần nữ hiểu lầm rồi.”

Tạ Diên Ngọc thấy vậy, sắc mặt càng thêm khó coi.

Hắn nhớ đến lời ta vừa nói chỉ nhận nhạn của Thẩm Chiêm, cười lạnh:

“Ngươi nếu đã muốn gả cho một tên hoạn quan như vậy, thì Cô sẽ thành toàn cho ngươi.”

9

Vì thế mấy ngày sau.

Thẩm Chiêm quả nhiên đến phủ Thượng thư.

Trước đây mỗi khi hắn đến phủ của đại thần nào, không phải niêm phong thì cũng là bắt người.

Cho nên sự xuất hiện của hắn lập tức khiến cả phủ chấn động.

So với vẻ căng thẳng của phụ thân, Thẩm Chiêm lại tỏ ra ung dung hơn nhiều.

Hắn thay thường phục, cũng không mang theo mấy thị vệ.

Chỉ mỉm cười nhìn về phía ta: “Đêm nay trong thành có kể chuyện, cô nương có muốn đi nghe không?”

Phụ thân nhíu mày: “Ngươi rốt cuộc có ý gì?”

Thẩm Chiêm đáp: “Thi đại nhân không cần khẩn trương, nô tài chỉ là đến tìm mối lương duyên mà Thái t.ử điện hạ đã se cho.”

Nói rồi, lại chăm chú nhìn ta không chớp mắt.

Phụ thân hiểu Thẩm Chiêm vốn là kẻ điên, làm việc không theo lẽ thường, lại còn lấy danh nghĩa Thái t.ử điện hạ ra.

Khiến người ta không thể từ chối.

Trầm mặc hồi lâu, phụ thân vẫn tránh đường cho hắn: “Ngươi tự hỏi ý của nó đi.”

Ta nhìn Thẩm Chiêm, không hiểu sao lại nhớ đến câu nói gần như cố chấp của hắn ở kiếp trước:

“Nương nương, người có muốn theo nô tài rời đi không.”

Khi ấy ta ngẩng đầu.

Thoáng thấy trong đáy mắt hắn là thứ tình cảm bị kìm nén khiến lòng người run rẩy.

Mà lúc này, y phục hắn chỉnh tề.

Hoàn toàn không còn dáng vẻ chật vật như kiếp trước.

Ta suy nghĩ một chút, vẫn gật đầu với hắn.

Thẩm Chiêm lại nở nụ cười.

Sau đó đưa ta lên một chiếc thuyền họa.

Hắn nói dẫn ta đi nghe kể chuyện, quả thật chỉ là nghe.

Ăn mặc của Thẩm Chiêm thứ gì cũng tinh xảo.

Rất nhanh, ta đã bị các món ăn bày trước mặt hấp dẫn.

Chủ thuyền còn chu đáo chuẩn bị rượu trái cây giải ngấy.

Tiếng kể chuyện bên bờ sông vang lên du dương, ta vừa ăn vừa nghe đến say mê.

Đợi một câu chuyện kết thúc, vò rượu kia cũng chẳng biết từ lúc nào đã cạn sạch.

Rượu trái cây không quá say, nhưng không chịu nổi ta uống cả một vò.

Ta muốn đứng dậy ra ngoài hóng gió, kết quả đứng không vững, thân hình lảo đảo.

Thẩm Chiêm nhanh tay đỡ lấy ta, lúc này mới chậm rãi nhắc:

“Cô nương t.ửu lượng không tốt, không nên uống nhiều.”

Men rượu dâng lên từng đợt, khiến gan ta cũng lớn hơn, trực tiếp hỏi ngược lại:

“Vậy sao ngươi không nói sớm?”

Cứ thế mặc cho ta uống hết cả một vò sao?

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...