Thẩm Chiêm khắc chế đỡ lấy vai ta, hơi thở phả bên tai:
“Bởi vì nô tài vốn dĩ không phải quân t.ử.”
Tai ta bị hắn thổi đến hơi ngứa, không nhịn được né về sau một chút.
Lại nhớ mình muốn ra ngoài hóng gió, liền giãy giụa muốn hắn buông ra.
Thẩm Chiêm nhận ra sự kháng cự của ta, đầu ngón tay thoáng siết c.h.ặ.t.
Ta không nhịn được nói: “Buông ra một chút…”
Nói xong, Thẩm Chiêm liền nhanh ch.óng thả ta ra.
Trên mặt hắn vẫn giữ nụ cười giả tạo kia, bàn tay buông bên người lại âm thầm siết c.h.ặ.t.
Như tự giễu nói: “Nô tài thân phận hoạn quan như vậy, quả thực không nên chạm vào cô nương.”
Khi hắn nói, ta đã bước ra ngoài thuyền một bước.
Nghe hắn tự hạ mình như vậy, ta lại không nhịn được quay đầu, muốn phản bác một câu.
Nhưng lúc này ta thực sự quá say.
Lần này không đứng vững, lại ngã thẳng về phía hắn.
Thẩm Chiêm còn đang chìm trong cảm xúc của mình, phản ứng chậm mất hai nhịp.
Chỉ kịp ôm lấy eo ta.
Thân thuyền chao đảo mạnh một cái, chúng ta cùng ngã xuống sàn gỗ.
Đầu ta đập vào vai hắn, càng thêm choáng váng.
Chỉ có thể luống cuống chống lên người hắn, muốn đứng dậy.
Nhưng thử mấy lần đều không thành.
Trong lúc hoảng loạn, không biết chạm vào đâu, hơi thở của Thẩm Chiêm bỗng chốc rối loạn.
Tay ta cũng lập tức cứng lại.
Cảm nhận xúc cảm khác thường nơi lòng bàn tay, cơn say của ta như bị dọa bay mất.
Dù sao ta cũng là người đã trải qua một đời, không còn là cô nương chưa xuất giá ngây thơ.
Rất nhanh ta đã hiểu đó là gì.
Đối diện với ánh mắt dần trở nên sâu thẳm của Thẩm Chiêm, đầu óc ta nóng lên, trực tiếp hỏi ra nghi hoặc trong lòng:
“Ngươi chẳng phải nói mình là hoạn quan sao…”
10
Sau đó liên tiếp mấy ngày, Thẩm Chiêm không còn qua lại hay nói chuyện với ta nữa.
Bí mật mà kiếp trước ta chưa từng phát hiện, nay lại vô tình bị ta biết được.
Khiến ta không ngừng suy nghĩ:
Vì sao hắn không phải là hoạn quan thật, lại có thể giấu kín trong Đông xưởng suốt bao nhiêu năm như vậy?
Chỉ là những chuyện này hẳn thuộc về cơ mật của Đông xưởng, không phải điều ta có thể xen vào.
Còn chưa kịp nghĩ ra đầu đuôi, trong cung đã truyền ra một tin động trời.
Thái t.ử chọc giận lão hoàng đế, sắp bị lưu đày đến Lũng Nam.
Điều này hoàn toàn trùng khớp với quỹ đạo kiếp trước.
Kiếp trước, Tạ Diên Ngọc chính là từng bước lôi kéo thế lực trong triều, thậm chí dần dần làm suy yếu quyền lực của lão hoàng đế.
Sau đó bị Thẩm Chiêm nắm được nhược điểm, tố cáo trước mặt lão hoàng đế.
Chạm đến giới hạn cuối cùng của ông.
Lão hoàng đế nổi giận, bất chấp sự can gián của triều thần, trực tiếp đày Thái t.ử đi.
Điểm duy nhất khác với kiếp trước, là Tạ Diên Ngọc vẫn chưa chính thức lập Thái t.ử phi.
Thái t.ử vừa thất thế, một bộ phận người lập tức cắt đứt quan hệ với hắn.
Dẫu Thi gia đã đính hôn với Tạ Diên Ngọc.
Nhưng rốt cuộc vẫn chưa thành thân, mọi chuyện vẫn còn có thể xoay chuyển.
Thi gia cũng không nỡ để thiên kim bảo bối của mình gả đi chịu khổ.
Tạ Diên Ngọc cũng sớm đoán được điều này.
Trong lúc rối ren, vẫn cố dành thời gian đến phủ Thượng thư một chuyến.
Có lẽ là không muốn để Thi Niệm bị dị nghị.
Hoặc là không nỡ để nàng theo mình chịu khổ.
Tóm lại, là đến để hủy hôn.
Thi Niệm khóc lóc nắm lấy tay áo hắn, lắp bắp hồi lâu, lưu luyến nói:
“Diên Ngọc ca ca, ta đợi huynh trở về.”
Tạ Diên Ngọc cũng rũ mắt nhìn nàng.
Một cảnh chia ly khiến người ta động lòng.
Ta đứng bên cạnh lạnh nhạt quan sát, trong lòng chỉ thấy may mắn.
Dẫu sao kiếp trước ta quá ngu ngốc, không do dự theo hắn đến nơi lưu đày, lại nhiều lần suýt bỏ mạng nơi Lũng Nam.
Sau khi cùng hắn Đông Sơn tái khởi, cuối cùng chỉ chờ được tin hắn đón người trong lòng vào cung.
Thi Niệm còn dặn dò lải nhải rất nhiều điều.
Tạ Diên Ngọc có chút lơ đãng đáp lại, ánh mắt khẽ chuyển, chạm vào ánh nhìn của ta nơi góc tối.
Cuối cùng khi chuẩn bị rời đi, dường như đang đáp lại Thi Niệm, nhưng ánh mắt lại nhìn sâu vào ta:
“Đợi ta trở về.”
Thi Niệm không hề nhận ra, lau nước mắt đáp: “Được.”
Ta nhận ra ý tứ sâu xa trong mắt hắn, trong lòng cười lạnh một tiếng.
Bất kể hắn đang tính toán điều gì.
Đời này, ta tuyệt đối sẽ không để hắn quay lại kinh thành.
Chaporia
Bình Luận (0)