Sau Cơn Bão Là Nhà/Chương 10C. 10
20px

“Nhưng tới trung tâm đào tạo, ngay cả khóa học em cũng bán không nổi.”

“Mấy giáo viên trẻ kia hiểu marketing hơn em, cũng biết cách lấy lòng phụ huynh hơn.”

“Em chỉ biết lên lớp đàng hoàng thôi.”

“Học sinh thích em, phụ huynh cũng hài lòng, nhưng lại không tiếp tục đăng ký học.”

“Tại sao?” Tôi hỏi.

“Bởi vì em không giống những giáo viên khác, ngày nào cũng gọi điện thúc phụ huynh đăng ký khóa tiếp theo.”

“Em cũng không hứa kiểu ‘cam kết tăng điểm’, không nói mấy lời khoa trương đó.”

“Em cảm thấy giáo dục không phải mua bán, không thể vì muốn giữ học sinh mà hứa bừa được.”

Cô ấy xoay người nhìn tôi:

“Em sai rồi sao?”

“Em không sai.” Tôi nói.

“Nhưng trung tâm đào tạo là tổ chức thương mại, thứ họ cần là lợi nhuận.”

“Quan điểm của em rất tốt, chỉ là có thể không phù hợp với nơi đó.”

“Vậy em phải làm sao đây?”

Giọng cô ấy đầy bất lực.

“Em đã nghỉ việc rồi, cũng không quay lại được nữa.”

“Huống hồ em còn hứa sẽ trả lại bốn trăm nghìn kia…”

“Đừng vội.” Tôi nói.

“Chúng ta cùng nghĩ cách.”

Đêm đó, chúng tôi nói chuyện tới tận rạng sáng.

Cuối cùng, cả hai nghĩ ra một phương án.

Chu Lâm có thể thử làm giáo dục online.

Nền tảng chuyên môn của cô ấy rất vững, lại có nhiều năm kinh nghiệm giảng dạy.

Nếu xây dựng được thương hiệu cá nhân, biết đâu sẽ là một con đường mới.

“Nhưng em không hiểu mạng xã hội, cũng không biết vận hành.”

Cô ấy có chút do dự.

“Anh hiểu.” Tôi nói.

“Anh làm kinh doanh nhiều năm rồi, ít nhiều cũng biết marketing.”

“Chúng ta có thể cùng làm.”

“Em phụ trách nội dung, anh phụ trách quảng bá.”

“Trước tiên cứ bắt đầu từ chia sẻ miễn phí, tích lũy người theo dõi trước rồi mới tính chuyện kiếm tiền.”

“Nhưng… liệu có được không?”

“Không thử thì sao biết?”

Nói làm là làm.

Ngày hôm sau, tôi mua cho Chu Lâm thiết bị thu âm chuyên nghiệp, giúp cô ấy đăng ký tài khoản trên các nền tảng lớn.

Cô ấy bắt đầu quay video dạy ngữ văn tiểu học.

Từ phiên âm, đọc hiểu, tới kỹ năng làm văn và thưởng thức thơ cổ.

Ban đầu lượt xem rất thấp, chỉ vài chục đến vài trăm.

Nhưng cô ấy kiên trì cập nhật mỗi ngày, chất lượng nội dung cũng rất tốt.

Một tháng sau, một video về cách mở bài văn của cô ấy bất ngờ nổi lên.

Lượt xem vượt quá một triệu, người theo dõi tăng từ vài trăm lên mấy vạn.

Rất nhiều phụ huynh để lại bình luận, nói rằng cô ấy giảng cực kỳ dễ hiểu, trẻ con nghe một lần là biết ngay.

Sự tự tin của Chu Lâm cuối cùng cũng quay trở lại.

Cô ấy bắt đầu livestream giải đáp bài tập, lập nhóm phụ huynh, chia sẻ tài liệu học miễn phí.

Lượng người theo dõi ngày càng nhiều.

Ba tháng sau, đã vượt mốc mười vạn fan.

Có nhà xuất bản liên hệ muốn hợp tác ra sách tham khảo.

Có nền tảng giáo dục mời cô ấy mở khóa học trả phí.

Tối hôm đó, cô ấy cầm hợp đồng chạy về nhà, vui đến mức giống như trẻ con:

“Kiến Hoa, anh nhìn này!”

“Có công ty muốn ký hợp tác với em, mở series khóa học luôn đó! Tỷ lệ chia lợi nhuận cũng rất tốt!”

Tôi nhìn đôi mắt sáng rực của cô ấy, đột nhiên nhớ tới Chu Lâm thời đại học.

Khi đó cô ấy cũng đầy sức sống như thế, cũng tràn đầy nhiệt huyết như thế.

Mỗi lần nói tới lý tưởng giáo dục, cả người đều như đang phát sáng.

Những năm này, cuộc sống ổn định trong biên chế dần dần làm thứ ánh sáng ấy mờ đi.

Mà bây giờ, nó lại quay về rồi.

“Chúc mừng em.”

Tôi thật lòng vui thay cho cô ấy.

“Nhưng như vậy cũng có nghĩa là sẽ còn bận hơn.”

Cô ấy nói.

“Livestream, quay khóa học, viết bản thảo sách, có khi còn bận hơn lúc ở trung tâm đào tạo nữa.”

“Bên Du Du…”

“Du Du có anh.” Tôi nói.

“Em cứ đi làm điều em muốn.”

“Chuyện trong nhà, chúng ta cùng nhau gánh.”

Khoảng thời gian đó là những ngày bận rộn nhất kể từ lúc kết hôn của chúng tôi.

Nhưng cũng là những ngày tháng đầy đủ nhất.

Ban ngày tôi đi làm, tối về giúp Chu Lâm xử lý công việc vận hành.

Ban ngày cô ấy quay bài giảng, tối livestream.

Bài tập của Du Du do tôi kiểm tra.

Cơm nước trong nhà, ai rảnh thì người đó làm.

Tuy mệt, nhưng lòng của chúng tôi lại gần nhau hơn bao giờ hết.

Bên phía mẹ vợ cũng dần chấp nhận hiện thực.

Công việc giao hàng của Trần Đào tuy cực khổ, nhưng tháng đầu tiên cậu ta đã kiếm được hơn tám nghìn tệ.

Đó là số tiền nhiều nhất từ trước tới nay cậu ta từng kiếm được.

Lúc cầm thẻ lương đưa cho mẹ xem, mẹ vợ đã bật khóc, nói rằng con trai cuối cùng cũng trưởng thành rồi.

“Mẹ, ba nghìn này mẹ cầm đi.”

Trần Đào rút ra một xấp tiền.

“Con giữ lại hai nghìn làm sinh hoạt phí, phần còn lại sẽ để dành.”

“Đợi sau này tích góp đủ tiền, con cũng muốn làm chút kinh doanh.”

“Nhưng lần này con sẽ tự mình khảo sát, tự mình nghiên cứu.”

“Con sẽ không bao giờ để người ta lừa nữa.”

Mẹ vợ đẩy tiền lại:

“Con tự giữ lấy đi.”

“Mẹ có lương hưu, đủ dùng rồi.”

“Con chỉ cần sống cho tốt, đừng để chị với anh rể phải lo lắng nữa là mẹ mãn nguyện rồi.”

Sau đó Trần Đào thật sự đăng ký học lớp buổi tối ngành quản lý logistics.

Cậu ta nói giao hàng không phải kế lâu dài.

Muốn phát triển thì vẫn phải học chút bản lĩnh thật sự.

Chu Lâm biết chuyện xong liền lặng lẽ chuyển cho cậu ta năm nghìn tệ, nói là hỗ trợ học phí.

Lần này, cô ấy chủ động nói với tôi trước.

“Em cảm thấy lần này nó thật sự muốn thay đổi.”

Chu Lâm nói.

“Năm nghìn không nhiều, nhưng cũng có thể giúp nó một tay.”

“Với lại đây là tiền riêng của em, không tính vào chi tiêu gia đình.”

“Em tự quyết định đi.” Tôi nói.

“Nhưng không có lần sau.”

“Em biết rồi.”

Cô ấy cười.

“Chỉ lần này thôi.”

Cuộc sống dường như đã dần quay lại quỹ đạo.

Cái bóng của bốn trăm nghìn kia vẫn còn đó, nhưng nó không còn là khoảng cách giữa chúng tôi nữa.

Mà trở thành một bài toán chung, một khó khăn cần cả hai cùng giải quyết.

Khóa học online của Chu Lâm có doanh thu khá tốt.

Tháng đầu tiên đã được chia hơn hai vạn tệ.

Cô ấy chuyển toàn bộ vào tài khoản gia đình, nói đây là bước đầu tiên để trả nợ.

“Nếu cứ theo tốc độ này, có lẽ chưa tới năm năm là trả xong rồi.”

Cô ấy hào hứng nói.

“Không cần vội.” Tôi nói.

“Chậm một chút cũng không sao.”

“Sức khỏe mới là quan trọng nhất, đừng liều quá.”

“Em không mệt.”

Cô ấy nói.

“Làm chuyện mình thích thì sao có thể thấy mệt được?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...