Sau Cơn Bão Là Nhà/Chương 16C. 16
20px

Cộng thêm số tiền tôi tích góp trước đó, sau khi trả xong tiền vi phạm hợp đồng vẫn còn dư lại mấy vạn.

Nhưng công việc mất rồi.

Tháng sau thì sao?

Tháng sau nữa thì sao?

Tôi không dám nói cho Chu Lâm biết.

Cô ấy vừa mới hồi phục được đôi chút, không thể lại chịu thêm kích thích.

Tôi gửi toàn bộ tiền bồi thường vào ngân hàng, sau đó bắt đầu điên cuồng nộp hồ sơ tìm việc.

Nhưng ba mươi tám tuổi, trong ngành này đã bị xem là “có tuổi” rồi.

Hồ sơ gửi đi, phần lớn đều chìm nghỉm không có hồi âm.

Thỉnh thoảng có vài công ty gọi phỏng vấn, cuối cùng cũng chẳng đi tới đâu.

Khoảng thời gian đó, sáng nào tôi cũng giả vờ đi làm như bình thường.

Thực ra là ngồi lì ở thư viện hoặc quán cà phê suốt cả ngày để gửi CV và chuẩn bị phỏng vấn.

Buổi trưa ăn hộp cơm rẻ nhất.

Trước khi về nhà buổi tối, tôi còn phải ngồi trong xe điều chỉnh lại biểu cảm, cố khiến bản thân trông như mọi thứ vẫn bình thường.

Nhưng cuối cùng Chu Lâm vẫn phát hiện ra.

Hôm đó tôi vừa về tới nhà, cô ấy đang hầm canh trong bếp.

Tay cô ấy tuy vẫn chưa linh hoạt hoàn toàn, nhưng mấy việc đơn giản như nấu canh đã không còn vấn đề nữa.

Nghe tiếng mở cửa, cô ấy ló đầu ra:

“Anh về rồi à?”

“Hôm nay sao muộn thế?”

“À… tăng ca.”

Tôi thuận miệng đáp.

“Tăng ca?”

Cô ấy lau tay rồi đi tới.

“Dạo này công ty anh đâu có bận.”

“Với lại…”

Cô ấy nhìn tôi, khẽ nhíu mày.

“Trên người anh sao lại có mùi thư viện?”

Tôi khựng lại.

Mùi sách ở thư viện quả thật khác hẳn mùi ở công ty.

“Kiến Hoa, có phải anh đang giấu em chuyện gì không?”

Cô ấy nhìn tôi, trong mắt vừa có lo lắng, vừa như đã hiểu ra điều gì đó.

Tôi biết không giấu được nữa, đành nói thật toàn bộ.

Chu Lâm im lặng nghe hết.

Sau đó cô ấy quay người trở lại bếp, tiếp tục khuấy nồi canh trên bếp.

Tôi cứ tưởng cô ấy sẽ khóc, sẽ suy sụp.

Nhưng cô ấy không hề như vậy.

Cô ấy chỉ quay lưng về phía tôi rồi hỏi:

“Chuyện xảy ra từ khi nào?”

“Tuần trước.”

“Tiền bồi thường bao nhiêu?”

“Mười hai vạn.”

“Vậy cũng đủ trả tiền nhà mấy tháng rồi.”

Cô ấy tắt bếp, múc canh ra bát.

“Ăn cơm trước đi, Du Du chắc đói rồi.”

Bữa cơm đó, chúng tôi ăn trong im lặng.

Du Du nhận ra có gì đó không ổn, nhìn tôi rồi lại nhìn Chu Lâm, nhỏ giọng hỏi:

“Ba mẹ lại cãi nhau sao?”

“Không có.”

Chu Lâm gắp cho con bé một miếng sườn.

“Ba con chỉ hơi mệt vì công việc thôi.”

“Để ba yên tĩnh một lát nhé.”

Ăn cơm xong, Chu Lâm ngồi cùng Du Du làm bài tập, còn tôi dọn dẹp bát đũa.

Đợi tôi rửa bát xong, Chu Lâm từ phòng Du Du đi ra, nhìn tôi nói:

“Chúng ta nói chuyện đi.

Chúng tôi ngồi xuống sofa.

Cô ấy mở lời trước:

“Anh định làm thế nào?”

“Tiếp tục tìm việc.”

“Anh có nhiều kinh nghiệm trong ngành này, chắc sẽ tìm được.”

“Nếu không tìm được thì sao?”

“Vậy thì đổi nghề.”

“Giao đồ ăn, chạy xe công nghệ, kiểu gì cũng kiếm được tiền.”

“Rồi sao nữa?”

Cô ấy nhìn tôi.

“Cứ tiếp tục như vậy mãi?”

“Kiến Hoa, chúng ta phải nghĩ đường dài.”

“Anh ba mươi tám, em ba mươi bảy, đều không còn trẻ nữa.”

“Lần thất nghiệp này đúng là một cú sốc.”

“Nhưng biết đâu cũng là một cơ hội.”

“Cơ hội gì?”

“Cơ hội khởi nghiệp.”

Cô ấy nói.

“Mấy tháng nay em làm giáo dục online, cũng tích lũy được chút kinh nghiệm, quen thêm vài người.”

“Có phụ huynh làm xuất bản tài liệu học tập, cũng có người làm công nghệ giáo dục.”

“Chúng ta có thể thử xây dựng thương hiệu giáo dục riêng của mình.”

“Anh phụ trách vận hành, em phụ trách nội dung.”

“Dù nhỏ thôi cũng được, nhưng ít nhất là tự mình làm chủ.”

“Nhưng khởi nghiệp cần vốn…”

“Chúng ta chẳng phải đang có tiền bồi thường sao?”

“Mười hai vạn.”

“Tuy không nhiều, nhưng đủ để bắt đầu.”

“Với lại chúng ta có thể làm từ nhỏ.”

“Trước tiên tập trung vào khóa học online, sau khi có nền tảng rồi mới mở rộng thêm.”

Đôi mắt cô ấy sáng lên.

“Mấy ngày nay em viết sách cũng luôn nghĩ…”

“Vì sao chúng ta không tự làm?”

“Em hiểu giảng dạy.”

“Anh hiểu vận hành.”

“Chúng ta phối hợp với nhau, chưa chắc đã kém người khác.”

Tôi nghe mà có chút động lòng, nhưng càng nhiều hơn là lo lắng:

“Rủi ro lớn lắm.”

“Nếu thất bại thì chúng ta thật sự chẳng còn gì nữa.”

“Thế tiếp tục đi tìm việc thì không có rủi ro sao?”

Cô ấy hỏi ngược lại.

“Ở tuổi này của anh, muốn tìm công việc lý tưởng rất khó.”

“Cho dù tìm được rồi thì có chắc sẽ không bị cắt giảm nhân sự lần nữa không?”

“Kiến Hoa…”

“Chúng ta thật ra đã chẳng còn gì để mất nữa rồi.”

“Nhà là nhà vay.”

“Tiền tiết kiệm thì âm.”

“Công việc cũng mất rồi.”

“Tệ hơn nữa thì còn có thể tệ tới mức nào?”

“Nhưng nếu chúng ta liều một phen…”

“Nếu thành công, chúng ta sẽ có sự nghiệp của riêng mình.”

“Có nguồn thu nhập ổn định.”

“Có cảm giác an toàn thật sự.”

Cô ấy nắm lấy tay tôi.

Bàn tay cô ấy ấm áp, vẫn còn hơi run, nhưng lại vô cùng kiên định.

“Kiến Hoa…”

“Mười năm trước, chúng ta chẳng có gì cả.”

“Nhưng anh có dũng khí cầu hôn em.”

“Em có dũng khí gả cho anh.”

“Bây giờ ít nhất chúng ta vẫn còn có nhau, có Du Du, có gia đình này.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...