Sau Cơn Bão Là Nhà/Chương 17C. 17
20px

“Chúng ta không thể tiếp tục sống như trước nữa.”

“Không thể sống chỉ để trả nợ.”

“Không thể sống vì ánh mắt người khác.”

“Chúng ta phải thật sự sống cho chính mình, cho gia đình này một lần.”

Tôi nhìn người phụ nữ trước mặt.

Người mà trước kia tôi từng cho rằng cần được mình bảo vệ.

Sau khi trải qua phản bội, bệnh tật và khó khăn, ngược lại cô ấy càng trở nên mạnh mẽ, tỉnh táo hơn bao giờ hết.

Cô ấy không còn là Chu Lâm chỉ biết than phiền, chỉ biết so sánh ngày xưa nữa.

Mà đã trở thành một người bạn đời thật sự có suy nghĩ và biết gánh vác.

“Được.”

Tôi nói.

“Chúng ta thử xem.”

Chuyện khởi nghiệp, chúng tôi không nói cho bất kỳ ai biết.

Bao gồm cả bố mẹ hai bên.

Bởi chúng tôi biết chắc họ sẽ phản đối.

Trong mắt họ, tuổi trung niên mất việc đã đủ thảm rồi.

Còn dám mạo hiểm khởi nghiệp nữa thì đúng là điên.

Nhưng chúng tôi đã quyết định rồi.

Dùng lời của Chu Lâm mà nói:

“Điên một lần, để không phải sống điên cả đời.”

Chúng tôi lập kế hoạch rất chi tiết.

Mười hai vạn tiền bồi thường, năm vạn dùng làm vốn khởi nghiệp để phát triển khóa học và quảng bá nền tảng.

Ba vạn làm quỹ dự phòng cho gia đình, đảm bảo sinh hoạt cơ bản trong nửa năm.

Bốn vạn dùng để trả bớt nợ, giảm áp lực.

Chu Lâm tiếp tục làm khóa học online, còn tôi phụ trách vận hành và quảng bá.

Đợi sách của cô ấy xuất bản, có thêm thu nhập từ bản quyền rồi mới tính chuyện mở rộng quy mô.

Khoảng thời gian đó là quãng thời gian bận rộn nhất kể từ khi chúng tôi kết hôn.

Nhưng cũng là lúc sống trọn vẹn nhất.

Ban ngày, tôi tới thư viện tìm tài liệu, học cách vận hành mô hình giáo dục online.

Chu Lâm ở nhà viết bản thảo, chuẩn bị nội dung khóa học.

Buổi tối, chúng tôi cùng nhau thảo luận, lên kế hoạch.

Thường xuyên thức tới tận khuya.

Sau khi Du Du ngủ, hai vợ chồng sẽ ngồi bệt trên sàn phòng khách.

Xung quanh bày đầy bản kế hoạch và giấy tờ.

Giống hệt hai học sinh đang chuẩn bị cho kỳ thi đại học năm ấy.

Có lúc mệt quá, chúng tôi sẽ dừng lại một chút, cùng nhìn ra màn đêm ngoài cửa sổ.

Thành phố này chưa bao giờ thiếu ánh đèn.

Mỗi ngọn đèn đều là một gia đình, một câu chuyện riêng.

Câu chuyện của chúng tôi có thể rất bình thường, cũng có thể đầy quanh co trắc trở.

Nhưng đó là câu chuyện của chúng tôi.

Độc nhất vô nhị.

“Kiến Hoa, anh nói xem… chúng ta sẽ thành công chứ?”

Thỉnh thoảng Chu Lâm sẽ hỏi như vậy.

“Anh không biết.”

Tôi thành thật trả lời.

“Nhưng ít nhất, chúng ta đang cố gắng vì chính mình.”

Đúng vậy.

Là cố gắng vì bản thân mình.

Không phải vì trả nợ.

Không phải vì ánh mắt người khác.

Mà là vì cuộc sống chúng tôi thật sự mong muốn.

Vì phiên bản con người mà chúng tôi muốn trở thành.

Đầu tháng mười hai, bản thảo cuốn sách của Chu Lâm hoàn thành.

Nhà xuất bản đọc xong rất hài lòng, nói nếu doanh số tốt thì có thể phát triển thành cả một series.

Khóa học online của cô ấy cũng đã chuẩn bị xong xuôi.

Chúng tôi chọn ngày đầu năm mới để ra mắt, xem như một khởi đầu mới.

Còn công việc của tôi cũng bắt đầu có chuyển biến.

Không phải tìm được việc mới.

Mà là một khách hàng từng hợp tác việc ngoài trước đó nhìn trúng năng lực của tôi, muốn mời tôi gia nhập đội ngũ khởi nghiệp của họ với vị trí giám đốc marketing.

Tuy mức lương không bằng công việc cũ, nhưng có cổ phần và có không gian phát triển.

Quan trọng hơn là thời gian linh hoạt, có thể vừa làm vừa hỗ trợ việc khởi nghiệp của gia đình.

Tôi suy nghĩ hai ngày rồi đồng ý.

Chu Lâm cũng rất ủng hộ:

“Như vậy tốt lắm.”

“Anh có thu nhập ổn định rồi thì áp lực khởi nghiệp của chúng ta cũng nhẹ hơn nhiều.”

“Với lại anh còn có cổ phần.”

“Lỡ sau này công ty phát triển lớn, chúng ta sẽ kiếm được khoản lớn.”

“Thế nếu thất bại thì sao?”

“Thì làm lại từ đầu.”

Cô ấy nói nhẹ tênh.

“Dù sao chúng ta cũng từng thất bại một lần rồi.”

“Không sợ lần thứ hai.”

Ngày đầu năm mới, khóa học online của Chu Lâm chính thức ra mắt.

Chúng tôi làm chương trình khuyến mãi, một trăm người đăng ký đầu tiên sẽ được giảm giá.

Hôm đó, hai vợ chồng ngồi trước máy tính, nhìn số lượng đăng ký từ con số không chậm rãi tăng lên.

Mười người.

Hai mươi người.

Năm mươi người…

Đến mười hai giờ đêm, số người đăng ký đã đạt một trăm tám mươi bảy.

Tuy không tính là nhiều, nhưng với chúng tôi mà nói, đó là sự khích lệ vô cùng lớn.

“Thành công rồi!”

Chu Lâm bật dậy ôm chầm lấy tôi.

Tay phải của cô ấy vẫn chưa thể dùng lực hoàn toàn, nhưng cái ôm này lại là cái ôm mạnh mẽ nhất tôi từng cảm nhận được.

“Đây mới chỉ là bắt đầu thôi.”

Tôi nói.

“Đúng!”

“Mới chỉ là bắt đầu!”

Cô ấy buông tôi ra, mắt sáng lấp lánh.

“Năm sau chúng ta phải đạt một nghìn học viên.”

“Năm tiếp theo là một vạn.”

“Năm sau nữa…”

“Đừng nghĩ xa vậy.”

“Làm tốt chuyện trước mắt đã.”

Tôi cười ngắt lời cô ấy.

“Được rồi, nghe anh.”

Cô ấy lè lưỡi, giống hệt một đứa trẻ.

Đêm đó chúng tôi ngủ rất muộn, nhưng lại ngủ rất ngon.

Trong giấc mơ, tôi nhìn thấy ánh sáng.

Một thứ ánh sáng rất rực rỡ, rất ấm áp.

Nhưng ngay khi chúng tôi cho rằng mọi chuyện đang dần tốt đẹp hơn thì phía mẹ vợ lại xảy ra chuyện.

Hôm đó là thứ Bảy.

Chúng tôi đưa Du Du tới nhà mẹ vợ ăn cơm.

Trần Đào cũng có mặt.

Dạo gần đây cậu ta được thăng làm quản lý khu vực, lương tăng lên không ít, tinh thần cũng tốt hơn nhiều.

Trong bữa cơm, cậu ta nói muốn mua nhà.

“Mua nhà?”

Mẹ vợ sửng sốt.

“Con lấy đâu ra tiền?”

“Tiền đặt cọc con để dành được mười vạn.”

“Cộng thêm mười vạn mẹ cho con nữa là đủ rồi.”

Trần Đào nói.

“Con đang nhắm một căn hai phòng nhỏ ở khu mới.”

“Tuy hơi xa trung tâm nhưng giá rẻ.”

“Sáu mươi vạn.”

“Trả trước hai mươi vạn, vay bốn mươi năm, mỗi tháng trả hơn hai nghìn.”

“Con gánh nổi.”

“Bốn mươi năm?”

Mẹ vợ kinh ngạc kêu lên.

“Thế chẳng phải con sẽ trả tới tận sáu mươi lăm tuổi sao?”

“Mẹ à.”

“Người trẻ bây giờ mua nhà, ai mà chẳng vay vài chục năm?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...