Có lẽ thật sự có ánh sáng.
Cuối cùng Trần Đào vẫn mua được nhà.
Cậu ta vay bạn bè ba vạn, lại vay ngân hàng thêm hai vạn, cuối cùng gom đủ tiền đặt cọc.
Ngày ký hợp đồng mua nhà, cậu ta đặc biệt mời chúng tôi đi ăn, nói muốn cảm ơn vì ngày đó chúng tôi không cho cậu ta vay tiền.
“Chị, anh rể.”
“Nói thật, lúc hai người không cho vay, trong lòng em rất oán.”
Trần Đào rót rượu cho chúng tôi.
“Em thấy hai người quá tuyệt tình.”
“Chỉ là năm vạn thôi mà cũng không chịu giúp.”
“Nhưng sau này tự mình đi vay tiền, tự mình chạy khắp nơi…”
“Em mới biết vay tiền khó đến mức nào.”
“Những người trước đây xưng huynh gọi đệ, vừa nghe em muốn vay tiền là tìm đủ lý do thoái thác.”
“Chỉ có hai người bạn thật lòng.”
“Một người cho em vay hai vạn.”
“Một người cho vay một vạn.”
“Lúc đó em mới hiểu tiền khó vay thế nào, tình người mỏng ra sao.”
Cậu ta uống một ngụm rượu rồi tiếp tục:
“Với lại…”
“Vì số tiền đó là tự em đi vay, là tự em phải trả…”
“Nên em cố gắng hơn trước rất nhiều.”
“Tháng trước em đứng nhất doanh số cả khu vực, tiền thưởng đã năm nghìn rồi.”
“Nếu theo tốc độ này, khoản nợ năm vạn một năm là có thể trả xong.”
“Trước kia em luôn nghĩ tới chuyện dựa vào người khác.”
“Bây giờ mới hiểu…”
“Thứ tự mình kiếm được mới thật sự vững vàng.”
Mắt Chu Lâm đỏ hoe.
Cô ấy gắp cho cậu ta một miếng thịt:
“Em nghĩ được như vậy thì chị yên tâm rồi.”
“Chị.”
“Trước kia là em không hiểu chuyện, gây thêm phiền phức cho chị và anh rể.”
Trần Đào nâng ly lên.
“Ly này em kính hai người.”
“Cảm ơn hai người đã không bỏ mặc em.”
“Cũng cảm ơn vì đã khiến em học được cách tự dựa vào bản thân.”
Bữa cơm hôm đó kéo dài rất lâu.
Chúng tôi nói rất nhiều chuyện.
Ban đầu mẹ vợ vẫn còn chút trách móc, nhưng khi thấy Trần Đào thật sự trưởng thành rồi, bà cuối cùng cũng nhẹ nhõm hơn.
Trước khi về, bà lén nhét cho Chu Lâm một phong bì.
Bên trong là hai vạn tệ.
“Mẹ, mẹ làm gì vậy?”
Chu Lâm định trả lại.
“Cầm lấy.”
Mẹ vợ kiên quyết nhét vào tay cô ấy.
“Mẹ biết hai đứa khó khăn.”
“Số tiền này là mẹ tự dành dụm được.”
“Không phải của Đào Đào, cũng không phải ai cho.”
“Hai đứa cầm tạm mà xoay xở.”
“Đợi dư dả rồi hãy trả mẹ.”
“Mẹ…”
“Nghe lời.”
Mẹ vợ vỗ tay cô ấy.
“Trước đây là mẹ hồ đồ.”
“Lúc nào cũng muốn Lâm Lâm giúp Đào Đào, suýt nữa hại cả hai đứa.”
“Giờ mẹ nghĩ thông rồi.”
“Con cái có phúc phần riêng.”
“Mẹ không nên can thiệp quá nhiều.”
“Số tiền này hai đứa cầm lấy, mẹ mới thấy yên tâm.”
Chu Lâm cuối cùng vẫn nhận lấy.
Trên đường về, cô ấy nói:
“Đợi sau này chúng ta khá hơn rồi, phải trả mẹ gấp đôi.”
“Được.”
Tôi đáp.
Sau Tết xuân, việc khởi nghiệp của chúng tôi bắt đầu có khởi sắc.
Khóa học online của Chu Lâm có danh tiếng rất tốt, học viên ngày càng đông.
Ngay quý đầu tiên đã bắt đầu có lãi.
Tuy chưa nhiều, nhưng ít nhất cũng đủ chi trả tiền nhà mỗi tháng.
Công việc mới của tôi cũng khá thuận lợi.
Công ty khởi nghiệp tuy nhỏ, nhưng không khí rất tốt.
Ông chủ có tầm nhìn, đồng nghiệp có nhiệt huyết.
Quan trọng hơn cả là thời gian linh hoạt.
Tôi có thể cân bằng gia đình và sự nghiệp tốt hơn trước rất nhiều.
Tháng tư, sách của Chu Lâm chính thức xuất bản.
Nhà xuất bản làm truyền thông khá tốt, doanh số cũng rất khả quan.
Lần in đầu tiên năm nghìn cuốn, chỉ một tháng đã bán hết sạch.
Biên tập viên gọi điện tới, nói muốn tái bản thêm, còn mời Chu Lâm mở buổi gặp mặt độc giả.
Chu Lâm rất vui, nhưng vui nhiều thì lo cũng nhiều.
Chức năng tay phải của cô ấy vẫn chưa hoàn toàn hồi phục, mỗi lần ký tên tay sẽ run nhẹ.
“Không sao.”
Tôi nói.
“Ký chậm thôi.”
“Độc giả thích là nội dung của em, chứ không phải chữ ký.”
Buổi gặp mặt độc giả đầu tiên có hơn năm mươi người tham gia, phần lớn đều là phụ huynh.
Chu Lâm đứng trên sân khấu, nói về quan niệm dạy học của mình, nói về cách khiến trẻ con yêu thích môn ngữ văn.
Cô ấy nói rất nhập tâm.
Tay không còn run nữa.
Giọng nói cũng không còn run.
Tôi ngồi dưới sân khấu nhìn cô ấy.
Chu Lâm rực rỡ ấy… cuối cùng cũng quay trở lại rồi.
Sau khi kết thúc, có một người mẹ dắt theo con trai tới xin chữ ký.
Đứa bé khoảng mười tuổi, rất ngại ngùng.
Chu Lâm ngồi xổm xuống, nhìn ngang tầm mắt cậu bé rồi hỏi:
“Con thích học ngữ văn không?”
Cậu bé lắc đầu.
“Vì sao không thích?”
“Vì phải học thuộc nhiều bài quá, còn phải viết rất nhiều văn nữa.”
Chu Lâm bật cười:
“Hồi nhỏ cô cũng không thích.”
“Nhưng sau này cô mới phát hiện, ngữ văn không phải học thuộc bài, cũng không phải viết văn.”
“Mà là dùng chữ nghĩa để nhìn thấy một thế giới rộng lớn hơn.”
“Ví dụ như cuốn sách này.”
Cô ấy cầm quyển sách của mình lên.
“Trong này có một câu chuyện kể về một bạn nhỏ dùng nhật ký để ghi lại sự thay đổi của mùa xuân.”
“Con thấy mùa xuân có màu gì?”
Cậu bé nghĩ một lúc:
“Màu xanh lá ạ.”
“Đúng rồi.”
“Mùa xuân là màu xanh lá.”
“Nhưng ngoài màu xanh ra thì còn gì nữa?”
“Còn… màu của hoa.”
“Đúng.”
“Hoa có rất nhiều màu, đỏ này, vàng này, hồng này.”
“Ngoài màu sắc ra, mùa xuân còn có gì nữa?”
“Có chim hót ạ.”
“Đúng rồi.”
“Tiếng chim hót, tiếng gió xuân, tất cả đều là mùa xuân.”
Chu Lâm dịu dàng nói:
“Con xem, nếu con viết hết những thứ đó ra, thì đã là một bài văn rất hay rồi.”
“Không cần học thuộc, cũng không cần chép văn mẫu.”
“Chỉ cần viết những gì con nhìn thấy, nghe thấy và cảm nhận được.”
“Như vậy, con có thích hơn không?”
Cậu bé gật đầu, đôi mắt sáng lên rõ rệt.
Người mẹ bên cạnh cảm động đến đỏ cả mắt.
Cô ấy nắm tay Chu Lâm nói:
“Cô Chu, cô giảng thật sự rất hay.”
“Con trai tôi trước đây ghét viết văn nhất, lần nào viết cũng khóc.”
“Nhưng sau khi học lớp của cô, giờ nó đã chịu viết rồi.”
“Tuy viết chưa tốt lắm, nhưng ít nhất không còn khóc nữa.”
“Cảm ơn cô.”
Chu Lâm cười lắc đầu:
“Người nên cảm ơn là tôi mới đúng.”
“Chính phụ huynh và các con khiến tôi cảm thấy, việc tôi đang làm thật sự có ý nghĩa.”
Trên đường về nhà, Chu Lâm vẫn luôn rất phấn khích.
Cô ấy nói, đó là ngày vui nhất kể từ sau khi ngã bệnh.
Không phải vì sách bán chạy.
Cũng không phải vì được người khác công nhận.
Mà là vì cô ấy thật sự đã giúp được người khác.
“Trước đây ở trường, em cũng từng giúp rất nhiều học sinh.”
“Nhưng cảm giác không giống như bây giờ.”
Cô ấy nói.
“Hiện tại là họ chủ động tìm đến em.”
“Bởi vì họ công nhận em, tin tưởng em.”
“Cảm giác được người khác cần đến… thật sự rất tuyệt.”
“Vốn dĩ em đã rất giỏi rồi.”
Tôi nói.
“Là anh vẫn luôn tin em.”
Cô ấy tựa đầu lên vai tôi.
“Lúc em nghi ngờ bản thân nhất, chính anh luôn nói với em rằng em làm được.”
“Kiến Hoa…”
“Cảm ơn anh vì đã không bỏ rơi em.”
“Anh sẽ không bao giờ bỏ rơi em.”
Chaporia
Bình Luận (0)