Danh Môn Chính Thê/Chương 6C. 6
20px

Trong khoảnh khắc sắp hôn mê, ta xiết chặt tay, dùng trâm cắm sâu vào lòng bàn tay — cơn đau khiến thần trí ta giữ được tỉnh táo.

Ta nhắm mắt giả ngất, để mặc cho nha hoàn kia lôi ta vào một gian phòng khóa trái.

Trong phòng tràn ngập mùi y lan dụ tình và mùi rượu nồng nặc, sau bình phong còn có vài nam nhân đã bị lột sạch áo, nằm sẵn trên giường.

Cửa phòng bị khóa từ bên ngoài.

Ta nín thở, nhẹ nhàng bước đến bên cửa sổ…

Trong phòng kia, đã có một nam nhân bắt đầu rên rỉ tỉnh lại. Nếu để bọn họ cùng lúc hồi tỉnh, chỉ e ta sẽ bị người bắt tại trận với tội danh thông dâm.

Ta tuyệt không thể để chuyện đó xảy ra.

Không chút do dự, ta trực tiếp xé rách giấy cửa sổ, rút then gỗ, nhìn xuống độ cao hơn ba trượng bên ngoài, cắn răng một cái, nhảy xuống.

Đầu gối bị trầy xước, cổ chân cũng hơi vẹo.

Tiếng bước chân truyền đến gần, ta vội chui vào bên trong giả sơn để ẩn mình.

Dưới ánh trăng nhàn nhạt, ta nhận ra thân ảnh quen thuộc đang tới gần — là Cố Đình Dạ.

Hắn chau mày, lẩm bẩm:

“Tỷ tỷ rõ ràng nói phu nhân uống say, bảo ta đến đón, sao lại chẳng thấy bóng dáng? Thôi bỏ đi, Thiên Thiên vừa mới bị đánh mười bạt tai, ta vẫn nên đến an ủi nàng trước.”

Ta nghe xong liền câm nín, thật không hiểu kẻ hồ đồ như vậy làm sao sống được tới giờ.

Nhưng ta cũng không bỏ qua mấy chữ “đi an ủi Thiên Thiên”. Rõ ràng Hoàng hậu đã hạ chỉ trục xuất nàng khỏi cung, vậy mà Cố Đình Dạ lại nói nàng còn ở lại?

Nghĩ tới chuyện vừa xảy ra, ta khẽ cong khóe môi, liền vươn tay kéo hắn vào trong giả sơn.

Hắn phản xạ tự nhiên xoay tay chế trụ ta, ta không khỏi hít mạnh một ngụm khí lạnh:

“Phu quân, là thiếp đây!”

Thấy dáng vẻ chật vật của ta, Cố Đình Dạ lập tức biến sắc:

“Nàng làm sao thế này?!”

Ta mềm mại tựa vào người hắn, khẽ nức nở:

“Có người muốn hãm hại thiếp, bất đắc dĩ mới phải nhảy lầu giữ gìn trong sạch.”

Cố Đình Dạ ngẩng đầu nhìn cửa sổ trên lầu còn mở, tức khắc giận dữ:

“Kẻ nào dám giở trò với người của Định Bắc Hầu phủ ta?!”

Thấy hắn muốn rời đi tra xét, ta liền giữ lấy hắn, không cho bước:

“Thiếp thấy người nóng quá, phu quân… ở lại đây với thiếp một lát, thiếp không muốn bị ai nhìn thấy bộ dạng thế này…”

Thân ngọc mềm nhũn tựa vào ngực, Cố Đình Dạ liền nuốt nước bọt liên tục, mắt đỏ bừng.

Khi hắn cúi đầu muốn hôn, ta đột nhiên nghiêng đầu tránh, khẽ nói:

“Đừng… Thiếp… thiếp mang thai rồi.”

“Cái gì?!”

Ánh mắt hắn bừng sáng tựa đuốc, còn chưa kịp hỏi thêm thì tiếng Lục Thiên Thiên vang lên.

Nàng thấp giọng trách mắng:

“Ngươi không phải nói đã mang con tiện nhân đó đến đây rồi sao? Người đâu?!”

Cung nữ run như cầy sấy:

“Nô tỳ quả thực đã điểm huyệt, đặt nàng vào phòng rồi, nô tỳ không biết tại sao nàng lại biến mất…”

Lục Thiên Thiên nghiến răng nghiến lợi:

“Ta tin lời ngươi, còn gọi cả Hầu gia đến bắt gian, giờ người không thấy, Hầu gia cũng chẳng thấy, ngươi làm ăn kiểu gì vậy?!”

Nàng ta giận dữ cấu véo vào người cung nữ, dung nhan vốn bị đánh sưng nay càng thêm dữ tợn.

Cố Đình Dạ nghe mà chấn động, không dám tin người vẫn dịu dàng trước mặt hắn lại có bộ mặt ấy.

Ta nước mắt lưng tròng nhìn hắn, giọng nghẹn ngào:

“Thiếp biết Hầu gia có tình cảm với Lục di nương, nhưng vẫn không cam lòng muốn hỏi một câu — chẳng lẽ lần này, Hầu gia cũng định bỏ qua cho nàng sao?”

Sắc mặt Cố Đình Dạ thay đổi, nắm chặt tay, định bước ra.

“Vô lễ!”

Một tiếng quát như sấm nổ vang trời — là Hoàng hậu nương nương.

Lục Thiên Thiên cả người run rẩy, sắc mặt trắng bệch, vừa định biện bạch, đã bị Hoàng hậu chặn lời:

“Dám lập mưu thông dâm, hãm hại chính thất trong hoàng cung, đây là trọng tội, đủ để xử tử!”

Cố Đình Dạ hoảng hốt, vội vã chạy ra:

“Hoàng hậu nương nương! Nàng ấy chỉ là nhất thời hồ đồ, xin người tha nàng một mạng!”

Hoàng hậu tức giận đến cực điểm, trừng mắt nhìn hắn:

“Nể tình phụ thân ngươi có công lao lớn với triều đình, bản cung tạm tha mạng.”

“Người đâu! Cạo đầu, tống vào Thanh Tâm Am làm ni cô!”

“Còn Cố Đình Dạ, liên đới tội không nghiêm giáo thị thiếp thất, phạt cấm túc nửa năm, đến khi ngộ ra đạo lý, tự đến chịu tội!”

Ánh mắt Hoàng hậu bừng bừng sát khí, ta trong lòng liền hiểu rõ:

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...