Đổi Lấy Cái Tát/Chương 5C. 5
20px

Tôi nhìn vào mắt anh.

“Tiêu Lâm, chúng ta kết thúc rồi.”

Chương 2

Tiêu Lâm sững người một chút, quan sát tôi từ trên xuống dưới.

Sau đó anh cười, nụ cười mang theo chút mỉa mai.

“Lại chơi trò này à?”

Anh đứng dậy, chỉnh lại cổ tay áo.

“Thấy năm mươi triệu không đủ đúng không? Muốn dùng chia tay để uy hiếp anh?”

“Anh nói cho em biết, có bản lĩnh thì cứ đi!”

Tôi không trả lời.

Anh hít sâu một hơi, lạnh mặt quay sang Tô Uyển.

“Chúng ta đi.”

Anh không quay đầu rời khỏi đó, chỉ khi đi ngang qua trợ lý mới ném lại một câu:

“Đưa cô ấy tới bệnh viện.”

Cửa đóng lại.

Tôi ngồi trên sàn, im lặng rất lâu.

Trợ lý do dự mở miệng:

“Cô Thẩm, chúng ta…”

Tôi nhìn anh ta, vẻ mặt đờ đẫn.

“Đưa tôi tới ngân hàng.”

“Nhưng Tiêu tổng nói…”

Tôi chộp lấy con dao gọt hoa quả bên cạnh, đặt lên cổ mình.

“Hoặc anh đưa tôi đi, hoặc nhìn tôi chết ở đây.”

Mặt trợ lý trắng bệch.

“Cô đừng kích động. Tôi đưa cô đi, tôi đưa cô đi là được…”

Nửa tiếng sau, tôi chuyển toàn bộ năm mươi triệu vào một tài khoản ở nước ngoài.

Chuyển khoản xong, tôi bảo trợ lý đẩy tôi ra lề đường.

“Anh về đi.”

“Cô Thẩm…”

“Về đi, coi như tôi cầu xin anh.”

Trợ lý đứng nguyên tại chỗ nhìn tôi rất lâu, cuối cùng vẫn xoay người rời đi.

Tôi ôm hộp tro cốt của bố trong lòng, trên đầu gối đặt nửa chiếc áo bông cũ bị cháy đen.

Đây là tất cả những gì bố còn để lại trên thế gian.

Cũng là tất cả những gì tôi mang đi.

Tôi gọi một chiếc taxi.

Tài xế hỏi đi đâu.

“Bến xe khách gần nhất, làm ơn nhanh một chút.”

“Cô gái, cô đây là…”

Thấy tôi không muốn nói nhiều, tài xế nhìn tôi qua gương chiếu hậu rồi cũng không hỏi nữa, đạp ga.

Khi xe chạy qua con đường dẫn tới biệt thự của Tiêu Lâm, tôi quay đầu nhìn một cái.

Sau đó kiên quyết thu ánh mắt lại.

Tối đó, Tiêu Lâm quay về biệt thự.

Anh đẩy cửa vào.

Phòng khách đã được dọn dẹp sạch sẽ.

Hoàn toàn không nhìn ra sự hỗn loạn ban ngày.

Chỉ là yên tĩnh quá mức.

Tiêu Lâm đứng giữa phòng khách, trong lòng dâng lên một cảm giác bất an khó hiểu.

Rồi anh lao vào phòng ngủ.

May mà quần áo, trang sức của tôi vẫn còn.

Trên tủ đầu giường, bức ảnh chụp chung của hai người trước đây bị úp xuống.

Kính khung ảnh đã vỡ.

Tiêu Lâm lật khung ảnh lên. Khi nhìn thấy tấm ảnh, ánh mắt anh thất thần trong chốc lát.

Trong ảnh, tôi tựa vào vai anh mỉm cười. Anh nghiêng đầu nhìn tôi, trong mắt đầy ánh sáng.

Anh cầm điện thoại gọi vào số của tôi.

“Số quý khách vừa gọi không tồn tại…”

Anh gọi lại lần nữa.

“Số quý khách vừa gọi không tồn tại…”

Lần thứ ba.

“Số quý khách vừa gọi…”

Điện thoại bị ném mạnh vào tường.

“Thẩm Niệm đi đâu rồi!”

Trợ lý cẩn thận đẩy cửa bước vào.

“Cô Thẩm bảo tôi đưa cô ấy tới ngân hàng rút tiền, rồi sau đó…”

Vừa nói, trợ lý vừa cẩn thận quan sát sắc mặt Tiêu Lâm.

“Sau đó cô ấy đi một mình. Tôi cũng không biết cô ấy đi đâu.”

“Khốn kiếp! Tôi bảo cậu đưa cô ấy tới bệnh viện cơ mà?!”

Trợ lý bị anh đá ngã xuống đất, chỉ biết liên tục xin lỗi.

Rất lâu sau, Tiêu Lâm bình tĩnh lại, châm một điếu thuốc.

Hút được một nửa, anh cười lạnh thành tiếng.

“Cầm tiền rồi sớm muộn cũng tiêu hết. Đợi cô ấy ở ngoài chịu đủ khổ, tự nhiên sẽ quay về.”

Anh dụi tắt đầu thuốc, theo thói quen đưa tay lấy cốc nước ấm trên bàn trà.

Nhưng lần này, anh chỉ chạm vào khoảng không.

Tô Uyển bưng nước đi tới.

“Tiêu Lâm, đừng lo cho chị ấy nữa. Uống chút nước đi.”

Cốc nước được đưa tới bên tay anh, mùi nước hoa trên người Tô Uyển thoảng qua.

Không hiểu sao Tiêu Lâm thấy ngực mình bí bách.

“Để anh yên tĩnh một chút.”

Anh bực bội gạt tay Tô Uyển ra, đuổi mọi người ra ngoài.

Ba giờ sáng, Tiêu Lâm vẫn không ngủ được.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...