Vi Phạm Lộ Mặt/Chương 4C. 4
20px

Tôi lên tiếng.

“Tôi và Chu Kiến Quân không có con.”

Mẹ chồng quay sang trừng mắt nhìn tôi.

“Kết hôn năm năm không sinh nổi đứa nào, trách ai?”

Tôi bật cười.

“Mẹ à, hai năm trước con kiểm tra sức khỏe, bác sĩ nói tắc vòi trứng.”

“Chính Kiến Quân đi cùng con tới bệnh viện.”

“Chuyện này anh ta chưa từng nói với mẹ sao?”

Mẹ chồng ngẩn người.

“…Nó chưa nói.”

“Vậy mẹ hỏi thử anh ta xem, hai năm nay có phải anh ta luôn ép con làm thụ tinh nhân tạo không?”

“Có…”

“Con làm ba lần.”

“Ba lần đều thất bại.”

“Mà mỗi lần thất bại, ngoài kia anh ta lại có thêm một người phụ nữ.”

Môi mẹ chồng run lên.

Bố chồng đứng bên cạnh thở dài.

Chu Kiến Huy cúi gằm đầu.

Chu Kiến Quân đứng giữa phòng khách, giống hệt một cái xác không hồn.

Mẹ tôi nâng tách trà lên.

“Thông gia, sáng mai mười giờ, gặp ở văn phòng luật.”

08

Đêm đó dài đến đáng sợ.

Lúc mẹ chồng rời đi còn đóng sầm cửa.

Bố chồng quay đầu nhìn tôi một cái, cuối cùng vẫn không nói gì.

Chu Kiến Huy trước khi đi nhỏ giọng nói:

“Chị dâu… xin lỗi.”

Tôi không trả lời.

Mẹ tôi ngủ phòng chính.

Tôi ngủ phòng khách.

Còn Chu Kiến Quân ngồi ngoài sofa suốt cả đêm.

Ba giờ sáng, tôi dậy uống nước.

Anh ta vẫn ngồi đó.

“Uyển Uyển.”

“…”

“Có thật là hết cách rồi không?”

Tôi rót một cốc nước.

“Kiến Quân, anh quen Dương Điềm bao lâu rồi?”

“Hơn một năm.”

“Cô ta biết anh đã kết hôn?”

“Biết.”

“Vậy cô ta cần gì ở anh?”

“…Tiền.”

“Còn anh cần gì ở cô ta?”

Anh ta im lặng.

“Kiến Quân, năm nay anh bốn mươi mốt.”

“Tôi ba mươi sáu.”

“Chúng ta kết hôn năm năm.”

“Ba năm đầu, tôi từng nghĩ cuộc hôn nhân này rất ổn.”

“Chúng ta vốn rất ổn mà.”

“Vậy ngày anh ngoại tình, chúng ta có còn ổn không?”

Anh ta cúi đầu.

“Uyển Uyển, anh có thể cắt đứt với cô ta.”

“Muộn rồi.”

“Tại sao lại muộn?”

“Vì tôi không còn yêu anh nữa.”

Tôi uống cạn cốc nước.

“Sáu giờ sáng thức dậy.”

“Đi tới văn phòng luật.”

Tôi quay về phòng khách.

Trước khi đóng cửa, phía sau vang lên giọng anh ta.

“Uyển Uyển… hai mươi vạn kia, anh thật sự sẽ trả.”

“Ừm.”

Sáng hôm sau, tại văn phòng luật sư.

Luật sư họ Lâm.

“Cô Tô, tôi đã xem toàn bộ tài liệu rồi. Chuỗi bằng chứng rất đầy đủ.”

“Vâng.”

“Nếu bên đối phương phối hợp, nhanh nhất khoảng hai mươi ngày là hoàn tất.”

“Anh ta sẽ phối hợp.”

Chu Kiến Quân ngồi đối diện tôi.

Cúi đầu suốt từ đầu đến cuối.

“Anh Chu, mời anh xem qua phương án phân chia tài sản.”

Luật sư Lâm đẩy bản thỏa thuận sang.

Chu Kiến Quân đọc xong.

“Căn nhà là của cô ấy, tôi không có ý kiến. Còn xe…”

“Xe cũng thuộc về cô ấy.”

“Tại sao?”

“Vì chiếc xe đó xuất hiện trong bằng chứng ngoại tình.”

Chu Kiến Quân nuốt khan một cái.

“…Được.”

“Tiền tiết kiệm chia đôi, nhưng do anh là bên có lỗi nên phải trừ thêm ba mươi vạn làm khoản bồi thường.”

“…Được.”

“Ngoài ra, anh còn nợ mẹ cô Tô hai mươi vạn, phải hoàn trả trong vòng ba tháng.”

“…Được.”

Luật sư Lâm quay sang nhìn tôi.

“Cô Tô còn yêu cầu gì khác không?”

Tôi nghĩ vài giây.

“Không còn.”

“Vậy quyết định như thế. Thứ Hai tuần sau hai người tới Cục Dân Chính làm thủ tục.”

Chúng tôi bước ra khỏi văn phòng luật.

Chu Kiến Quân đứng dưới lầu chờ tôi.

“Uyển Uyển… có thể cùng anh ăn một bữa cơm không?”

“Không thể.”

Tôi lên taxi rời đi.

Xe vừa chạy được khoảng hai trăm mét, điện thoại đã đổ chuông.

Mẹ chồng gọi tới.

Tôi bắt máy.

“Uyển Uyển.”

“Mẹ.”

“Kiến Quân nói hết với mẹ rồi.”

“Vâng.”

“Mẹ biết là nó sai.”

“Vâng.”

“Mẹ cũng không giữ con nữa.”

Tôi không nói gì.

“Mẹ chỉ xin con một chuyện.”

“Mẹ nói đi ạ.”

“Tin nhắn trong nhóm gia đình… con có thể thu hồi được không?”

Tôi bật cười.

“Mẹ à, không thu hồi được nữa đâu.”

“Người ta chụp màn hình truyền khắp nơi rồi.”

Đầu dây bên kia im lặng rất lâu.

“Mẹ giữ gìn sức khỏe.”

Tôi cúp máy.

Ngoài cửa kính xe, nắng chói chang.

09

Suốt một tuần tiếp theo, mọi thứ yên bình đến mức không chân thực.

Chu Kiến Quân dọn ra ngoài.

Chuyển về nhà mẹ anh ta.

Tôi bắt đầu thu dọn căn nhà.

Quần áo của anh ta tôi gói lại.

Sách vở đóng thùng.

Dao cạo râu, bàn chải đánh răng đều bị tôi ném vào túi rác.

Cuối cùng chỉ còn lại một ngăn kéo.

Bên trong có giấy đăng ký kết hôn, ảnh cưới, còn có cả một xấp vé tàu xe và hóa đơn du lịch của hai đứa.

Tôi lấy cuốn sổ kết hôn ra.

Bìa đỏ rực.

Mở ra.

Người trong ảnh cười rất đẹp.

Tôi đặt cuốn sổ trở lại ngăn kéo.

Dù sao thứ Hai tuần sau cũng dùng tới.

Chiều thứ Tư, Dương Điềm tìm đến tận cửa.

Tôi mở cửa ra, nhìn thấy cô gái tóc màu hạt dẻ.

Trang điểm đậm, mặc váy ngắn.

Vết hôn trên cổ đã biến mất.

“Cô là Tô Uyển?”

“Ừ.”

“Tôi là Dương Điềm.”

“Tôi biết.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...