Cô ta tự đẩy cửa bước vào.
Tôi không cản.
Dương Điềm đứng giữa phòng khách, đảo mắt nhìn quanh.
“Nhà đẹp thật đấy.”
“Ừ.”
“Kiến Quân nói căn nhà này là của cô.”
“Đúng.”
“Anh ấy còn nói cô muốn ly hôn với anh ấy.”
“Đúng.”
Cô ta bật cười.
“Vậy cũng tốt.”
“Tới tìm tôi có việc gì?”
“Tôi muốn xem thử… là kiểu phụ nữ thế nào mới ép được Kiến Quân đến mức đó.”
Tôi rót cho cô ta một cốc nước rồi ngồi xuống.
“Ngồi đi.”
Cô ta ngồi xuống.
“Dương Điềm, năm nay cô bao nhiêu tuổi?”
“Hai mươi bốn.”
“Cô biết Kiến Quân đang nợ mẹ anh ta hai mươi vạn không?”
“Biết.”
“Vậy cô có biết anh ta còn phải bồi thường cho tôi ba mươi vạn không?”
Cô ta khựng lại.
“…Không biết.”
“Cô có biết thật ra anh ta chỉ là nhân viên làm thuê không?”
“Lương tháng chưa tới hai vạn.”
Sắc mặt Dương Điềm lập tức trắng bệch.
“Anh ấy nói mình là ông chủ.”
“Anh ta chỉ là trưởng phòng.”
“Vậy… căn nhà anh ấy thuê cho tôi…”
“Là tiền vay từ mẹ anh ta.”
Dương Điềm đứng bật dậy.
“Không thể nào.”
“Cô có thể tự hỏi anh ta.”
Cô ta run tay lấy điện thoại ra gọi.
Tôi vào bếp châm thêm nước.
Lúc quay lại, cô ta đã khóc đến lem cả lớp trang điểm.
“Anh ấy nói mình có biệt thự… còn bảo mỗi năm kiếm được hai triệu tệ…”
“Anh ta lừa cô.”
“Vậy tại sao anh ấy có tiền thuê nhà cho tôi?”
“Đi vay, lừa gạt, xoay tiền chỗ này đắp vào chỗ kia.”
Dương Điềm khóc đến mascara trôi thành từng vệt.
“Vậy một năm qua của tôi…”
“Một năm qua của cô cũng lời đấy.”
“Ở khách sạn Marriott mấy chục lần cơ mà.”
Cô ta ngẩng đầu nhìn tôi.
“Cô không hận tôi sao?”
“Hận chứ.”
“Vậy sao cô còn bình tĩnh như thế?”
“Vì tôi sắp ly hôn rồi.”
“Hận anh ta cũng vô ích.”
Dương Điềm ngồi phịch xuống sofa.
Khóc suốt năm phút.
“Chị…”
“Đừng gọi tôi là chị.”
“…Cô Tô, tôi có thể hỏi cô một chuyện không?”
“Hỏi đi.”
“Cô phát hiện ra bằng cách nào?”
“Tin nhắn vi phạm giao thông.”
“Cô ngồi ở ghế phụ quá nổi bật.”
Dương Điềm sững người.
Sau đó bật cười thành tiếng, vừa cười vừa rơi nước mắt.
“Hôm đó tôi còn bảo anh ấy đừng đi tuyến đường đó.”
“Anh ấy cứ muốn đi.”
“Ừ.”
“Anh ấy nói đường đó nhanh hơn.”
“Đúng là nhanh thật.”
“Nhanh tới mức tôi ly hôn luôn.
”
Dương Điềm đứng dậy lau nước mắt.
“Cô Tô, tôi đi đây.”
“Ừ.”
“Tôi sẽ không tìm anh ấy nữa.”
“Tùy cô.”
Cô ta bước ra ngoài.
Khoảnh khắc cánh cửa đóng lại, tôi khẽ cười.
10
Chín giờ sáng thứ Hai.
Cục Dân Chính.
Chu Kiến Quân đến trước.
Anh ta mặc áo sơ mi xám, gầy đi trông thấy.
“Uyển Uyển…”
“Gọi tôi là cô Tô.”
“…Cô Tô.”
Chúng tôi xếp hàng, lấy số rồi đi vào bên trong.
Nhân viên bắt đầu kiểm tra giấy tờ.
“Hai bên tự nguyện ly hôn đúng không?”
“Đúng.”
“Đúng.”
“Vấn đề phân chia tài sản đã thỏa thuận xong?”
“Đúng.”
Chúng tôi ký tên vào giấy tờ.
Cuốn sổ đỏ ngày nào đổi thành sổ xanh ly hôn.
Bước ra khỏi Cục Dân Chính.
Chu Kiến Quân dừng lại trên bậc thềm.
“Cô Tô.”
“Ừm.”
“Sau này… chúng ta còn có thể liên lạc không?”
“Không thể.”
“Hai mươi vạn kia tôi sẽ trả.”
“Ừm.”
“Tiền bồi thường tháng sau sẽ chuyển.”
“Ừm.”
“…Giữ gìn sức khỏe.”
“Anh cũng vậy.”
Tôi xoay người rời đi.
Đi tới bên kia đường, tôi không quay đầu lại.
Bắt taxi về nhà.
Trên đường, nhóm chat gia đình lại hiện thông báo.
Là chị chồng.
“Uyển Uyển à, sau này rảnh thì cứ sang chơi nhé.”
Bên dưới là một loạt lượt thả tim.
Mẹ chồng không nói gì.
Tôi thoát khỏi nhóm chat.
Về đến nhà, mẹ tôi đang ở trong bếp.
“Về rồi à?”
“Con về rồi.”
“Đói không?”
“Đói.”
Mẹ tôi bưng ra một bát mì.
Mì hành, thêm một quả trứng lòng đào.
Tôi ngồi xuống ăn.
Ăn được một nửa, mẹ ngồi đối diện tôi.
“Uyển Uyển.”
“Dạ.”
“Sau này con muốn làm gì?”
“Đổi công việc.”
“Muốn làm gì?”
“Trước đây con từng học thiết kế.”
“Con muốn làm lại từ đầu.”
“Được.”
Mẹ gắp quả trứng sang bát tôi.
“Mẹ ở với con hai tháng.”
“Vâng.”
“Hai tháng sau, con tự sống cuộc đời của mình.”
“Vâng.”
Tôi ăn hết bát mì.
Dưới đáy còn chút nước dùng.
Tôi uống sạch.
Buổi chiều, tôi gửi toàn bộ đồ đạc của Chu Kiến Quân đi.
Gửi tới nhà mẹ anh ta.
Gửi xong, tôi quay về mở cửa sổ.
Gió lùa vào, thổi tung rèm cửa.
Chậu trầu bà ngoài ban công xanh tốt lạ thường.
Tôi tưới thêm chút nước cho nó.
Điện thoại reo.
Một số lạ.
Chaporia
Bình Luận (0)