Tôi bắt máy.
“Alo.”
“Cô Tô.”
Là Dương Điềm.
“Có chuyện gì?”
“Tôi chuyển đi rồi.”
“Ừm.”
“Tôi về quê.”
“Ừm.”
“Tôi muốn nói với cô một tiếng xin lỗi.”
“Không cần đâu.”
“…Cảm ơn cô hôm đó đã nói sự thật cho tôi biết.”
“Ừm.”
Cô ta cúp máy.
Tôi tiện tay xóa luôn số điện thoại.
Buổi tối, mẹ tôi đi ngủ.
Một mình tôi ngồi trong phòng khách.
Không bật đèn.
Bên ngoài có xe chạy qua, ánh sáng hắt xuyên qua khe rèm cửa.
Tôi chợt nhớ tới tấm ảnh vi phạm giao thông ngày hôm đó.
Cô gái trẻ giơ tay chữ V, cười ngọt ngào trước ống kính.
Khi ấy tôi từng nghĩ trời sập thật rồi.
Nhưng cuối cùng trời không sập.
Trời vẫn rất sáng.
11
Ba tháng sau.
Tôi chuyển nhà.
Không phải vì ghét căn nhà cũ.
Chỉ là muốn bắt đầu lại.
Căn hộ mới không lớn, chỉ có một phòng ngủ một phòng khách, là nhà thuê, nhưng ở gần chỗ mẹ tôi.
Tôi mở một studio nhỏ, nhận thiết kế đồ họa.
Vị khách đầu tiên là ông chủ tiệm trà sữa.
Chính là người từng nói cho tôi biết địa chỉ của Dương Điềm.
“Chị ơi, em mở thêm chi nhánh mới, chị thiết kế logo giúp em nhé?”
“Được.”
Tôi lấy của cậu ta tám trăm tệ.
Kết quả cậu ta chuyển cho tôi một ngàn.
“Hai trăm còn lại là tiền ly trà sữa hôm trước.”
“Ly đó có mười hai tệ thôi.”
“Một trăm tám mươi tám còn lại là tiền nghe chị kể chuyện.”
Tôi bật cười.
Hai mươi vạn Chu Kiến Quân nợ mẹ tôi, anh ta trả dần theo tháng.
Đã trả được ba tháng.
Tiền bồi thường cũng chuyển tới.
Tôi đem toàn bộ gửi tiết kiệm kỳ hạn dài.
Mẹ chồng từng tới tìm tôi một lần.
Bà đứng dưới lầu.
Tôi xuống gặp.
“Mẹ.”
“Uyển Uyển.”
“Có chuyện gì sao?”
“Dạo này Kiến Quân không ổn lắm.”
“Ồ.”
“Nó uống rượu suốt, cũng không đi làm.”
“Ồ.”
“Mẹ không phải tới bảo con quay lại.”
“Mẹ chỉ muốn tới thăm con thôi.”
“Con sống rất tốt.”
“Nhìn là biết.”
Bà đưa cho tôi một túi trà.
“Trà trước tiết Thanh Minh, năm nay mới hái.”
Tôi nhận lấy.
“Cảm ơn mẹ.”
“Uyển Uyển.”
“Dạ.”
“Trước đây mẹ đối xử với con không tốt.”
“Qua rồi ạ.”
“Mẹ muốn nói thật lòng với con một câu.”
“Mẹ nói đi.”
“Ly hôn như vậy là tốt.”
Tôi khựng lại.
Bà cười nhạt.
“Mẹ từng gặp Dương Điềm một lần.”
“Trong mắt con bé đó chẳng có gì cả.”
“Kiến Quân ở cạnh kiểu người như vậy, sớm muộn cũng tự hủy.
”
“Ừm.”
“Con thì khác.”
“Trong mắt con có ánh sáng.”
Tôi không nói gì.
“Mẹ về đây.”
“Mẹ đi cẩn thận.”
Bà quay người rời đi.
Đi được vài bước lại quay đầu.
“Uyển Uyển.”
“Dạ?”
“Hai mươi vạn kia, mẹ sẽ bắt Kiến Quân trả bằng được.”
“Ừm.”
“Nếu nó không trả nổi, mẹ bán nhà trả thay.”
“Mẹ, không cần bán nhà đâu.”
“Cứ trả từ từ là được.”
Bà gật đầu rồi rời đi.
Tôi xách túi trà lên nhà.
Pha một ấm.
Hương trà rất thơm.
Buổi tối, mẹ tôi sang ăn cơm.
“Uyển Uyển, mẹ muốn giới thiệu cho con một người.”
“Mẹ, thôi mà.”
“Con nghe mẹ nói hết đã.”
“…Mẹ nói đi.”
“Con trai đồng nghiệp cũ của mẹ, ba mươi tám tuổi, từng ly hôn một lần, chưa có con, làm công trình.”
“Mẹ à… để thêm một thời gian nữa đã.”
“Đợi bao lâu?”
“Đợi con làm studio ổn định đã.”
“Được thôi.”
Mẹ tôi gắp một miếng cá.
“Cá hấp ngon đấy.”
“Con luyện suốt một tháng rồi.”
Bà bật cười.
Ăn xong, tôi tiễn mẹ xuống lầu.
Quay trở lên nhà, tôi mở máy tính.
Tạo một thư mục mới.
Đặt tên: “Studio”.
Sau đó kéo thư mục “Ly hôn” vào thùng rác.
Xóa sạch.
Màn hình desktop lập tức trở nên trống trơn.
Ngoài cửa sổ, đèn đường đã sáng.
Tôi chợt nhớ tới tin nhắn vi phạm giao thông đêm hôm đó.
Đó là một khởi đầu.
Không phải kết thúc.
12
Ba tháng mười ngày sau khi chuyển nhà.
Chín giờ tối, cửa nhà bị đập ầm ầm.
Không phải gõ.
Là đập mạnh.
Tôi đứng dậy khỏi sofa.
“Ai đấy?”
“Mở cửa! Người nhà Chu Kiến Quân!”
Tôi không mở.
“Mấy người tìm nhầm rồi.”
“Cô là Tô Uyển đúng không? Vợ Chu Kiến Quân!”
“Vợ cũ.”
“Vợ cũ thì vẫn là người nhà! Mở cửa!”
Tôi lùi lại hai bước, cầm điện thoại lên.
Ngay trước khi nhấn gọi cảnh sát, ngoài cửa lại vang lên giọng nói:
“Chị à, chúng ta nói chuyện đàng hoàng.”
“Nếu chị báo cảnh sát thì bọn tôi cứ đứng đây chờ luôn, tiện thể để công an giải thích cho chị biết thế nào là nợ chung vợ chồng.”
Ngón tay tôi khựng lại.
Nợ chung vợ chồng.
Tôi áp điện thoại lên tai nhưng chưa bấm gọi.
“Mấy người tới bao nhiêu người?”
“Hai.”
“Lùi ra cầu thang đi, tôi mở cửa nói chuyện.”
Bên ngoài im lặng hai giây.
“Được.”
Tôi nhìn qua mắt mèo.
Hai người đàn ông đã lùi ra cầu thang.
Một người hút thuốc.
Một người ôm túi hồ sơ.
Tôi mở hé cửa.
“Khoản nợ gì?”
Chaporia
Bình Luận (0)