Vi Phạm Lộ Mặt/Chương 7C. 7
20px

Người cầm túi hồ sơ bước tới.

“Năm mươi vạn. Giấy vay tiền.”

“Chu Kiến Quân ký, tháng Tám năm ngoái.”

“Đó là chuyện của anh ta.”

“Trên giấy ghi rõ dùng cho chi tiêu gia đình.”

Tim tôi khẽ trùng xuống.

“Tôi chưa từng nhìn thấy giấy vay này.”

“Chị xem thử đi.”

Hắn đưa túi hồ sơ tới.

Tôi không nhận.

“Đưa bản photo thôi, bản gốc các anh giữ.”

“Được, chị hiểu luật đấy.”

Hắn rút ra một tờ photo, nhét qua khe cửa.

Tôi nhận lấy.

Giấy vay tiền.

Số tiền: năm mươi vạn.

Người vay: Chu Kiến Quân.

Mục đích sử dụng: sửa sang nhà cửa và sinh hoạt gia đình.

Ngày ký: mười bảy tháng Tám năm ngoái.

Nhưng tháng Tám năm ngoái, nhà tôi chẳng hề sửa sang gì cả.

Chữ ký đúng là của Chu Kiến Quân.

Tôi đọc xong, gấp tờ giấy lại.

“Được, tôi biết rồi.”

“Trước thứ Hai tuần sau, chị phải cho bọn tôi câu trả lời.”

“Ừm.”

“Phía Chu Kiến Quân bọn tôi không liên lạc được.”

“Mẹ anh ta cũng tránh mặt.”

“Chị là vợ hợp pháp từng đăng ký kết hôn, không chạy được đâu.”

“Vợ cũ.”

“Ly hôn chưa quá hai năm, tòa án vẫn truy trách nhiệm bình thường.”

Tôi không đáp.

Chỉ đóng cửa lại.

Khóa trái.

Quay về sofa ngồi xuống.

Tờ photo trải trên bàn trà.

Năm mươi vạn.

Tháng Tám năm ngoái, Chu Kiến Quân và Dương Điềm vừa quen nhau được hai tháng.

Tôi mở điện thoại, lật lại sao kê tháng Tám năm ngoái.

Tài khoản chung của gia đình, ngày hai mươi tháng Tám có một khoản năm mươi vạn chuyển vào.

Ghi chú: “Tiền xoay vòng.”

Đầu tháng Chín, số tiền đó được chuyển ra thành mười hai khoản.

Người nhận:

Dương Điềm.

Dương Điềm.

Vẫn là Dương Điềm.

Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình suốt một phút.

Sau đó nhắn tin cho luật sư Lâm.

“Luật sư Lâm, có việc gấp.”

Cô ấy trả lời gần như ngay lập tức.

“Nói đi.”

Tôi chụp tờ giấy vay gửi qua.

“Người đòi nợ tới tận nhà.”

“Năm mươi vạn, giấy vay ghi dùng cho chi tiêu gia đình nhưng tiền thật ra chuyển cho nhân tình.”

Ba mươi giây sau cô ấy trả lời:

“Chín giờ sáng mai tới văn phòng luật.”

“Mang theo bản gốc sao kê.”

Tôi nhắn lại:

“Được.”

Đặt điện thoại xuống.

Trên bàn vẫn còn nửa cốc trà nguội.

Tôi cầm lên uống.

Là trà Long Tỉnh trước tiết Thanh Minh mẹ chồng từng cho tôi.

Uống được một nửa, tôi chợt dừng lại.

Mở WeChat, tìm tới tài khoản của mẹ chồng.

Ảnh đại diện vẫn là tấm ảnh gia đình tôi chụp cho bà năm ngoái.

Tôi gõ:

“Mẹ.”

Gõ xong lại xóa đi.

Sau đó viết lại:

“Mẹ, bảo Kiến Quân sáng thứ Hai chín giờ tới văn phòng luật.”

“Nếu anh ta không tới thì mẹ tới.”

Tin nhắn gửi đi.

Hiển thị đã đọc.

Không có trả lời.

Mười giây sau, khung chat hiện dòng chữ:

“Đối phương đang nhập…”

Bà nhập suốt hai mươi giây.

Cuối cùng chỉ gửi tới một câu:

“Uyển Uyển, mẹ có lỗi với con.”

13

Chín giờ sáng hôm sau.

Văn phòng luật.

Luật sư Lâm trải tờ photo giấy vay tiền lên bàn.

“Bản thân giấy vay này là thật.”

“Vấn đề nằm ở mục ‘mục đích sử dụng’.”

“Tôi có thể chứng minh số tiền đó không dùng cho gia đình.”

“Tôi đã xem sao kê rồi.”

“Chuỗi bằng chứng của cô hiện tại mới đủ được một nửa.”

“Nửa còn lại thì sao?”

“Cô phải chứng minh bên cho vay ‘biết rõ’ số tiền này dùng để nuôi nhân tình.”

Tôi nhíu mày.

“Ý cô là sao?”

“Nếu người cho vay biết rõ năm mươi vạn này được dùng cho người thứ ba…”

“Vậy hợp đồng vay nợ có khả năng bị xác định là thông đồng ác ý.”

“Khi đó cô không cần trả.”

Tôi siết chặt ngón tay.

“Làm sao chứng minh bọn họ biết?”

“Người cho vay là ai?”

Tôi lật mặt sau của giấy vay.

“Trần Chí Quốc.”

Luật sư Lâm mở máy tính tra cứu.

“Tôi có chút ấn tượng với người này.”

“Ông ta hoạt động trong giới cho vay tư nhân ở địa phương.”

“Có lẽ quen biết Chu Kiến Quân.”

“Vậy…”

“Cô còn liên lạc được với Dương Điềm không?”

Tôi khựng lại.

“Ba tháng trước cô ta từng gọi cho tôi một lần, nói đã về quê.”

“Nhưng tôi xóa số rồi.”

“Cố gắng tìm lại cô ta.”

“Bảo cô ta viết một bản xác nhận.”

“Chứng minh năm mươi vạn đó cô ta nhận được.”

“Và Trần Chí Quốc biết chuyện.”

“Tại sao cô ta phải giúp tôi?”

Luật sư Lâm nhìn tôi.

“Cô Tô, thật ra cô còn hiểu lòng người hơn cả tôi.”

“Dương Điềm cũng là người bị Chu Kiến Quân lừa, đúng không?”

Tôi không lên tiếng.

“Còn một chuyện nữa.”

“Cô nói đi.”

“Hôm nay người đòi nợ tới tận cửa nhà cô.”

“Về mặt pháp luật, chuyện này vẫn thuộc tranh chấp dân sự.”

“Nếu họ đe dọa hay làm gì quá đáng, cô có thể báo cảnh sát.”

“Nhưng hôm nay họ không động tay, ngày mai cũng sẽ không.”

“Họ sẽ chờ.”

“Chờ đến thứ Hai, nếu cô không trả tiền…”

“Họ sẽ trực tiếp khởi kiện.”

“Khởi kiện thì cứ kiện.”

“Trước khi kiện, bọn họ sẽ tìm tới studio của cô.”

“Cả nhà mẹ cô nữa.”

“Trong tay họ có đầy đủ thông tin của cô.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...