Vi Phạm Lộ Mặt/Chương 8C. 8
20px

Ngón tay tôi siết chặt.

“Luật sư Lâm, có thể gửi thư luật sư trước không?”

“Được.”

“Hôm nay tôi sẽ cho người gửi.”

“Phiền cô rồi.”

Tôi bước ra khỏi văn phòng luật.

Đứng trên bậc thềm gọi điện cho ông chủ tiệm trà sữa.

“Ông chủ, tôi muốn hỏi chút chuyện.”

“Chị cứ nói đi.”

“Anh còn nhớ cô gái từng thuê nhà ở tòa đối diện không?”

“Nhớ chứ, Dương Điềm mà.”

“Cô ta chuyển đi rồi, anh biết chuyển đi đâu không?”

“Nghe nói về quê rồi.”

“Hình như quê ở thành phố bên cạnh, nhưng cụ thể quận nào thì tôi không rõ.”

“Hồi đó thuê nhà chắc có đăng ký chứng minh thư nhỉ?”

“Chắc chắn có.”

“Bên môi giới còn hoạt động không?”

“Còn chứ, ngay dưới lầu luôn.”

“Cảm ơn anh.”

Tôi cúp máy.

Bắt taxi tới văn phòng môi giới.

Cậu nhân viên môi giới nhận ra tôi ngay.

“Chị ơi, chị muốn thuê nhà à?”

“Không, tôi hỏi chút chuyện.”

Tôi đưa ảnh Dương Điềm cho cậu ta xem.

“Nửa năm trước cô ấy thuê nhà ở đây.”

“Tôi muốn biết địa chỉ trên chứng minh thư.”

“Chị ơi, cái này em không thể cung cấp được.”

Tôi rút năm trăm tệ đặt xuống bàn.

“Tôi đang cần gấp.”

Cậu ta do dự hai giây.

“Chị đừng nói là em đưa nhé.”

“Được.”

Cậu ta lật hồ sơ.

Ba phút sau chép cho tôi một địa chỉ.

Thành phố bên cạnh, quận Giang Bắc, đường nào đó, số nhà nào đó.

Tôi gấp tờ giấy lại cất đi.

Mười hai giờ trưa.

Trên đường về, mẹ tôi gọi điện.

“Uyển Uyển, vừa nãy có hai người đàn ông tới tìm mẹ.”

Tim tôi lập tức chùng xuống.

“Mẹ không sao chứ?”

“Mẹ không sao.”

“Họ chỉ đứng ngoài cửa hỏi con có ở đây không thôi.”

“Mẹ trả lời thế nào?”

“Mẹ nói không biết rồi đóng cửa lại.”

“Mẹ khóa kỹ cửa nhé, con qua ngay.”

“Uyển Uyển, xảy ra chuyện gì vậy?”

“Chu Kiến Quân nợ năm mươi vạn.”

“Chủ nợ tìm tới tận nơi rồi.”

Đầu dây bên kia im lặng.

“Mẹ dọn đồ luôn đây.”

“Con tới đón mẹ qua ở chỗ con vài hôm.”

“Được.”

Tôi bắt taxi tới nhà mẹ.

Điện thoại lại rung.

Số lạ.

Tôi bắt máy.

“Cô Tô.”

Là giọng phụ nữ xa lạ.

“Cô là ai?”

“Tôi là chị gái của Dương Điềm.”

Tôi siết chặt điện thoại.

“Dương Điềm đâu?”

“Nó đang nằm viện.”

“Bệnh viện nào?”

“Bệnh viện phụ sản thành phố bên cạnh.”

“Cô ta làm sao?”

“Nó mang thai bảy tháng.”

“Có dấu hiệu sinh non, vừa mới giữ được.”

Tôi nhắm mắt lại.

“Bảy tháng…”

“Đúng.”

“Đứa bé là của Chu Kiến Quân?”

“Nó nói là vậy.”

Tôi bật cười.

Cười thành tiếng.

“Cô gọi cho tôi làm gì?”

“Nó muốn gặp cô.”

“Tại sao?”

“Nó nói có lỗi với cô.”

“Nó còn nói có thứ muốn đưa cho cô.”

Tôi hít sâu một hơi.

“Thứ gì?”

“Bản ghi âm.”

Tim tôi khựng lại nửa nhịp.

“Ghi âm gì?”

“Bản ghi âm Chu Kiến Quân và người họ Trần bàn chuyện rút năm mươi vạn thế nào.”

Tôi siết chặt điện thoại.

“Các cô đang ở phòng nào?”

“Khoa nội trú phụ sản quận Giang Bắc, tầng ba, phòng 306.”

“Tôi chiều nay tới.”

Tôi cúp máy.

Mẹ tôi ngồi trong xe nhìn tôi.

“Uyển Uyển, ai gọi vậy?”

“Mẹ, mình đổi hướng.”

“Đi đâu?”

“Sang thành phố bên cạnh.”

14

Bốn giờ chiều.

Bệnh viện phụ sản thành phố bên cạnh.

Khu nội trú tầng ba.

Cửa phòng 306 hé mở.

Tôi đứng ngoài cửa.

Mẹ tôi đứng phía sau.

Dương Điềm nằm trên giường bệnh.

Bụng đã lớn rõ.

Bên cạnh là một người phụ nữ ngoài ba mươi, chắc là chị gái cô ta.

Vừa nhìn thấy tôi, Dương Điềm đã cố chống tay muốn ngồi dậy.

“Đừng cử động.”

Tôi bước vào.

“Cô Tô…”

Cô ta khẽ gọi tôi.

“Ừm.”

“Xin lỗi.”

“Ừm.”

Ngoài cửa, mẹ tôi đang chào hỏi chị gái cô ta.

Tôi đứng cạnh giường bệnh.

“Bản ghi âm đâu?”

Dương Điềm lấy từ dưới gối ra một chiếc USB.

Đưa cho tôi.

“Tháng Tám năm ngoái, Chu Kiến Quân và Trần Chí Quốc uống rượu ở khách sạn Marriott.”

“Tôi có mặt ở đó.”

“Hôm ấy tôi lén bật ghi âm điện thoại.”

“Tại sao lại ghi âm?”

“Vì tôi sợ anh ta lừa mình.”

“Cuối cùng vẫn bị lừa.”

“Ừm.”

Cô ta nhìn lên trần nhà.

“Khi đó tôi thật sự nghĩ anh ta có tiền.”

“Sau này mới biết toàn bộ đều là tiền vay.”

“Năm mươi vạn vừa vào tài khoản được ba ngày, anh ta đã bắt tôi chuyển trả ba mươi vạn.”

“Nói là phải đi trả khoản nợ khác.”

“Vậy hai mươi vạn còn lại đâu?”

“Dùng để thuê nhà cho tôi, mua đồ cho tôi.”

“Ba tháng là tiêu sạch.”

“Trần Chí Quốc biết số tiền đó dùng cho cô?”

“Biết.”

“Ông ta còn cười nhạo Chu Kiến Quân.”

“Nói hơn bốn mươi tuổi rồi mà còn chết mê chết mệt kiểu con gái như tôi.”

“Tất cả đều có trong ghi âm?”

“Có hết.”

Tôi siết chặt chiếc USB trong tay.

“Tại sao bây giờ mới đưa cho tôi?”

Dương Điềm quay đầu nhìn tôi.

“Lúc đầu tôi không biết anh ta có vợ.”

“Sau khi biết rồi, tôi vẫn không rời đi.”

“Tôi là người xấu.”

“Ừm.”

“Nhưng đứa bé này không thể mang họ của anh ta.”

“Tại sao?”

“Anh ta không cần đứa bé.”

Tôi khựng lại.

“Tháng trước tôi gọi cho anh ta, nói mình mang thai bảy tháng.”

“Anh ta bảo tôi phá thai.”

“Tôi nói bảy tháng rồi không phá được nữa.”

“Anh ta nói vậy thì sinh ra rồi đem cho người khác.”

Tôi không nói gì.

“Cô Tô, tôi không cần của anh ta một đồng nào.”

“Tôi chỉ muốn bản ghi âm này có ích.”

“Cô muốn anh ta ngồi tù?”

“Tôi muốn anh ta trả nợ.”

Tôi nhìn cô ta.

“Dương Điềm.”

“Ừm.”

“Năm mươi vạn đó vốn dĩ sắp đổ lên đầu tôi.”

“Tôi biết.”

“Cho nên tôi mới nhờ chị gái gọi cho cô.”

“Làm sao cô biết người đòi nợ đã tìm tới?”

“Hôm qua Trần Chí Quốc tới tận cổng làng quê tôi.”

“Ông ta không tìm được Chu Kiến Quân nên bắt đầu tìm tôi.”

Tôi cười lạnh.

“Ông ta vẫn còn ở ngoài kia?”

“Vẫn còn.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...