Vi Phạm Lộ Mặt/Chương 9C. 9
20px

Tôi bỏ chiếc USB vào túi xách.

“Dương Điềm, cảm ơn cô.”

“Không cần cảm ơn.”

“Đứa bé cô định làm thế nào?”

Cô ta im lặng hai giây.

“Sinh ra.”

“Cho nó theo họ tôi.”

“Được.”

Tôi xoay người rời đi.

Đi tới cửa lại dừng bước, quay đầu nhìn cô ta.

“Dương Điềm.”

“Ừm.”

“Sau này đừng tin mấy người đàn ông khoe mình có tiền nữa.”

Cô ta bật cười.

Nước mắt cũng rơi theo.

“Ừm.”

Tôi bước ra ngoài.

Mẹ tôi đang đứng chờ ở hành lang.

“Lấy được chưa?”

“Lấy được rồi.”

“Về nhà à?”

“Chưa.”

“Vậy đi đâu?”

“Đồn công an.”

Chúng tôi xuống lầu.

Vừa đi tới cổng bệnh viện, một chiếc xe màu đen đỗ ven đường.

Cửa kính xe hạ xuống.

Trần Chí Quốc ngồi ở ghế phụ.

“Cô Tô, trùng hợp thật.”

Mẹ tôi theo phản xạ né ra sau lưng tôi.

Tôi kéo mẹ ra phía sau mình.

“Ông Trần.”

“Cô tới thăm ai vậy?”

“Thăm bạn.”

“Ồ… có phải cô Dương không?”

Tôi không trả lời.

Ông ta cười.

“Cô Tô, chúng ta nói thẳng luôn nhé.”

“Chu Kiến Quân bỏ trốn rồi.”

“Mẹ hắn bán nhà trả được hai mươi vạn.”

“Còn thiếu ba mươi vạn.”

“Cô từng là vợ hợp pháp của hắn, mới ly hôn chưa tới hai mươi ngày.”

“Món nợ này cô chạy không thoát đâu.”

“Ông Trần.”

“Ừm?”

“Năm ngoái tháng Tám, ông từng uống rượu với Chu Kiến Quân ở phòng 2018 khách sạn Marriott đúng không?”

Nụ cười của ông ta cứng lại.

“…Có.”

“Hôm đó ông nói gì với anh ta, ông còn nhớ không?”

“Không nhớ.”

Tôi giơ chiếc USB lên.

“Để tôi giúp ông nhớ lại.”

Ánh mắt ông ta lập tức dừng trên chiếc USB.

“Đó là gì?”

“Ghi âm.”

Người đàn ông còn lại trong xe lập tức biến sắc.

Trần Chí Quốc híp mắt nhìn tôi.

“Cô Tô, đừng dọa người.”

“Ông có thể thử cược xem.”

“Nếu trong USB này có câu ông nói ‘hơn bốn mươi tuổi rồi còn chết mê chết mệt vì gái trẻ’…”

“Vậy khoản năm mươi vạn kia sẽ bị xác định là thông đồng ác ý.”

“Ra tòa ông không lấy lại được một đồng nào.”

“Thậm chí còn bị kéo thêm tội lừa đảo đồng phạm.”

Yết hầu ông ta khẽ động.

“Nếu ông nghĩ tôi đang hù dọa…”

“Chiều nay chúng ta gặp nhau ở đồn công an.”

Tôi xoay người, đỡ mẹ đi về phía taxi.

Đi được năm bước.

Phía sau vang lên giọng Trần Chí Quốc.

“Cô Tô.”

Tôi không quay đầu.

“Khoan đã.”

Tôi dừng lại.

“Chúng ta có thể thương lượng.”

Lúc này tôi mới quay đầu.

“Thương lượng gì?”

“Năm mươi vạn kia… không liên quan tới cô nữa.

“Tôi xé giấy vay luôn.”

“Chưa đủ.”

“…Vậy cô còn muốn gì?”

“Tôi muốn ông giao Chu Kiến Quân ra.”

Trong xe im lặng ba giây.

Trần Chí Quốc bật cười.

“Cô Tô đúng là đủ tàn nhẫn.”

“Ông quá khen.”

“Được.”

“Tôi cho cô một địa chỉ.”

Ông ta ném một tờ giấy qua cửa kính.

Chiếc xe nhanh chóng rời đi.

Tôi cúi xuống nhặt tờ giấy.

Mẹ tôi đứng bên cạnh vẫn còn thở gấp.

“Uyển Uyển… mình thật sự tới đồn công an sao?”

“Tới.”

“Vậy còn cái địa chỉ này…”

Tôi nhét tờ giấy vào túi.

“Đưa cho cảnh sát trước.”

Mẹ gật đầu.

Chúng tôi lên taxi.

Ngay trước khi lên xe, điện thoại tôi rung lên.

Nhóm chat gia đình.

Nhóm tôi đã thoát trước đó lại bị kéo vào lần nữa.

Người kéo tôi vào là chị chồng.

Trong nhóm đang lan truyền một bức ảnh.

Là thông báo tìm người của Chu Kiến Quân.

Do mẹ chồng đăng.

Bên dưới, bà còn nhắn thêm một câu:

“Kiến Quân mất tích bảy ngày rồi, ai có tin tức xin báo cho mẹ biết, mẹ quỳ xuống cầu xin.”

Tôi nhìn màn hình suốt năm giây.

Sau đó trực tiếp thoát nhóm.

Xe bắt đầu lăn bánh.

Mẹ nhìn tôi.

“Uyển Uyển… Kiến Quân thật sự mất tích rồi sao?”

“Không phải mất tích.”

“Vậy là gì?”

Tôi mở tờ giấy Trần Chí Quốc đưa.

Là địa chỉ một nhà kho ở ngoại ô.

“Anh ta đang trốn.”

“Trốn ai?”

“Trốn tất cả mọi người.”

Ngoài cửa kính, trời dần tối xuống.

Mẹ khẽ nắm lấy tay tôi.

“Mẹ sợ lắm, Uyển Uyển…”

“Mẹ đừng sợ.”

“Còn con thì sao?”

Tôi nhìn ra ngoài cửa kính.

“Con không sợ.”

Chiếc xe tiếp tục chạy.

Chiếc USB trong túi cấn vào eo tôi đau nhói.

15

Đồn công an.

Cảnh sát trực ban họ Vương.

Tôi đặt chiếc USB lên bàn.

“Cảnh sát Vương, tôi muốn trình báo.”

“Vụ việc gì?”

“Nghi ngờ lừa đảo, lừa vay tiền và tạo chứng cứ giả để khởi kiện.”

Anh ta ngẩng đầu nhìn tôi.

“Cô cứ từ từ nói.”

Tôi đem toàn bộ giấy vay photo, sao kê ngân hàng, USB và cả tờ giấy Trần Chí Quốc đưa ra đặt lên bàn.

“Chồng cũ của tôi là Chu Kiến Quân.”

“Anh ta cấu kết với người cho vay tên Trần Chí Quốc, tạo khoản nợ chung vợ chồng giả năm mươi vạn.”

“Thực tế số tiền đó được chuyển cho người thứ ba tên Dương Điềm.”

“Trong USB là đoạn ghi âm cuộc nói chuyện giữa bọn họ ở khách sạn Marriott.”

“Dương Điềm tự ghi âm rồi hôm nay giao cho tôi.”

Cảnh sát Vương im lặng lật từng tài liệu.

Năm phút sau mới lên tiếng:

“Cô đã nghe đoạn ghi âm chưa?”

“Chưa.”

“Nghe luôn bây giờ đi.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...