Anh ta cắm USB vào máy tính.
Căn phòng lập tức yên tĩnh.
Trong đoạn ghi âm vang lên tiếng cụng ly.
Sau đó là giọng của Chu Kiến Quân.
“Lão Trần, năm mươi vạn này tôi lấy ba mươi vạn trả nợ cũ trước, còn hai mươi vạn tôi dùng tạm.”
Giọng Trần Chí Quốc vang lên:
“Dùng thì dùng.”
“Nhưng giấy vay phải ghi là ‘chi tiêu gia đình’.”
“Tại sao?”
“Sau này nếu cậu không trả nổi, còn có thể tìm vợ cậu đòi.”
“Nhà đứng tên cô ta mà.”
“…Được.”
“Kiến Quân à, cuộc sống của cậu cũng ghê thật.”
“Hơn bốn mươi tuổi rồi còn ngã vào tay gái trẻ.”
“Tôi thích.”
“Thích thì cứ thích đi.”
“Con bé này nhìn cũng không đơn giản đâu.”
Tiếng cười vang lên.
Đoạn ghi âm kết thúc.
Trong phòng yên lặng suốt năm giây.
Cảnh sát Vương gật đầu.
“Chứng cứ đủ rồi.”
“Tối nay Trần Chí Quốc còn chặn tôi trước cổng bệnh viện phụ sản thành phố bên cạnh.”
“Tờ giấy ghi địa chỉ ông ta đưa đâu?”
Tôi đưa cho anh ta.
“Kho hàng Hồng Kỳ ở ngoại ô.”
“Ông ta nói Chu Kiến Quân đang trốn ở đó.”
Cảnh sát Vương nhíu mày.
“Cô tuyệt đối không được đi một mình.”
“Tôi cũng không định đi một mình.”
“Chúng tôi đi.”
“Cô chỉ cần theo sau, đứng xa quan sát, không được tự ý tiếp cận.”
“Được.”
Mẹ tôi ngồi bên cạnh từ đầu tới cuối không nói lời nào.
Cảnh sát Vương quay sang bà.
“Bác gái, bác về trước đi.”
“Tôi đi cùng Uyển Uyển.”
“Kho hàng không an toàn.”
Tôi quay đầu nhìn mẹ.
“Mẹ, mẹ tới văn phòng luật tìm luật sư Lâm trước.”
“Mang bản gốc toàn bộ giấy tờ qua đó giúp con.”
Mẹ gật đầu.
“Được.”
Cảnh sát Vương điều hai xe cảnh sát cùng bốn người.
Tôi ngồi ở xe thứ hai.
Xe chạy khoảng bốn mươi phút.
Kho hàng Hồng Kỳ.
Trời đã tối đen.
Cửa kho hé mở.
Bên trong còn sáng đèn.
Cảnh sát đi vào trước.
Tôi ngồi chờ trong xe.
Năm phút sau, cảnh sát Vương bước ra vẫy tay.
Tôi xuống xe.
Đi vào bên trong kho.
Khắp nơi chất đầy đồ nội thất cũ và thùng carton.
Trong góc sâu nhất có một căn phòng nhỏ.
Cửa mở.
Chu Kiến Quân ngồi bên trong.
Râu ria lởm chởm, gầy sọp đi một vòng, mặc chiếc áo khoác bẩn thỉu.
Vừa nhìn thấy tôi, anh ta lập tức sững người.
“Uyển Uyển?”
“Gọi tôi là cô Tô.”
Cảnh sát Vương đứng bên cạnh lên tiếng:
“Anh Chu, mời anh theo chúng tôi về đồn lấy lời khai.”
Chu Kiến Quân chống tay đứng dậy.
Chân mềm nhũn, phải vịn vào bàn.
“Có chuyện gì vậy?”
“Nghi ngờ tạo chứng cứ giả, cấu kết lừa đảo.”
Mặt anh ta lập tức trắng bệch.
“Tôi không có…”
“Trần Chí Quốc khai hết rồi.”
Cảnh sát Vương cố tình dọa.
Chu Kiến Quân quay sang nhìn tôi.
“Uyển Uyển… là em tố giác anh?”
“Bản ghi âm là Dương Điềm đưa cho tôi.”
“Dương Điềm?”
“Cô ta mang thai bảy tháng.”
“Chính là đứa bé anh bắt cô ta phá.”
“Mà giờ cô ta đã sinh rồi.”
Môi anh ta run lên dữ dội.
“…Cô ta nói không cần của anh một đồng nào.”
Chu Kiến Quân khuỵu xuống.
Hai tay ôm đầu.
“Xong rồi…”
“Tôi thật sự xong rồi…”
Cảnh sát ra hiệu cho người đưa anh ta đi.
Lúc đi tới cửa kho, anh ta quay đầu nhìn tôi.
“Uyển Uyển…”
Tôi không đáp.
“Mẹ anh… thế nào rồi?”
“Bà bán nhà trả hai mươi vạn rồi.”
Nước mắt anh ta lập tức rơi xuống.
Cảnh sát áp giải anh ta lên xe.
Chiếc xe nhanh chóng rời đi.
Cảnh sát Vương đi tới bên cạnh tôi.
“Cô Tô, tối nay cô về nghỉ ngơi trước đi.”
“Sáng mai tới đồn bổ sung lời khai.”
“Được.”
“Khoản nợ năm mươi vạn kia, đợi vụ án chốt lại là cô hoàn toàn thoát trách nhiệm.”
“Ừm.”
Tôi bước ra khỏi kho hàng.
Ngẩng đầu nhìn bầu trời.
Không có trăng.
Điện thoại rung lên.
Mẹ chồng gọi tới.
Tôi do dự hai giây rồi bắt máy.
“Mẹ.”
Đầu dây bên kia im lặng rất lâu.
Sau đó là tiếng khóc.
“Uyển Uyển… Kiến Quân… công an vừa gọi cho mẹ rồi…”
“Ừm.”
“Mẹ xin con…”
“Mẹ, mẹ đừng xin con.”
“Uyển Uyển…”
“Bản ghi âm không phải con ghi.”
“Giấy vay không phải con ký.”
“Khoản nợ đó không phải con đi vay.”
“Đứa bé cũng không phải con ép cô ta sinh.”
“…”
“Mẹ à.”
“Người mẹ nên cầu xin… không phải con.”
“Vậy mẹ nên cầu xin ai đây?”
Tôi im lặng hai giây.
“Cầu xin chính anh ta.”
Tôi cúp máy.
Xe chạy về nội thành.
Ngoài cửa kính, từng ngọn đèn lướt qua liên tục.
Điện thoại tôi lại rung lên.
Là luật sư Lâm.
“Cô Tô.”
“Luật sư Lâm.”
“Tôi nhận được toàn bộ tài liệu rồi.”
“Sáng mai tôi sẽ đi cùng cô tới đồn công an.”
“Phiền cô rồi.”
“Còn một chuyện nữa.”
“Cô nói đi.”
“Nếu vụ án của Chu Kiến Quân bị xác định là lừa đảo…”
“Ít nhất anh ta phải ngồi tù ba năm.”
“Ừm.”
“Hồ sơ tín dụng của chồng cũ cô cũng sẽ bị hủy sạch.”
“Cả đời này khó mà gượng dậy nổi.”
“Ừm.”
“Cô không mềm lòng sao?”
Chaporia
Bình Luận (0)