Tôi nhìn ra ngoài cửa kính xe.
“Luật sư Lâm.”
“Ừm?”
“Sự mềm lòng…”
“Phải để dành cho người xứng đáng.”
Đầu dây bên kia khẽ bật cười.
“Mai gặp.”
Tôi cúp máy.
Chiếc xe tiếp tục chạy.
Tôi nhắm mắt lại.
Ngủ thiếp đi khoảng hai mươi phút.
Lúc tỉnh dậy, xe đã tới dưới lầu.
Mẹ tôi đang đứng đợi ngoài hành lang.
Ánh đèn vàng nhạt phủ lên mái tóc bà.
Vừa thấy tôi, bà lập tức ôm chầm lấy.
“Uyển Uyển… con không sao là tốt rồi… không sao là tốt rồi…”
Tôi khẽ vỗ lưng mẹ.
“Mẹ, mọi chuyện qua rồi.”
16
Sáng hôm sau.
Đồn công an.
Luật sư Lâm đi cùng tôi lấy lời khai.
Làm xong bước ra ngoài.
Ở hành lang, chúng tôi gặp mẹ chồng.
Bà mặc chiếc áo bông cũ, tóc bạc đi gần một nửa.
Bên cạnh là bố chồng và Chu Kiến Huy.
Ba người nhìn thấy tôi đều đứng im.
Tôi cũng đứng lại.
Luật sư Lâm khẽ nói bên cạnh:
“Cô Tô, mình đi thôi.”
Tôi gật đầu.
Đang định bước đi thì mẹ chồng kéo tay áo tôi.
“Uyển Uyển…”
Tôi dừng lại.
“Mẹ.”
“Hôm nay Kiến Quân bị phê chuẩn bắt giữ rồi.”
“Ừm.”
“Đêm qua mẹ không ngủ nổi.”
“Ừm.”
“Mẹ cứ nghĩ mãi…”
“Có phải từ nhỏ mẹ nuông chiều nó quá rồi không.”
Tôi không đáp.
“Trước đây mẹ luôn nghĩ đàn ông ra ngoài chơi bời một chút cũng chẳng sao.”
“Mẹ sai rồi.”
Tôi nhìn bà.
“Mẹ cũng nhớ ra…”
“Ba lần con làm thụ tinh nhân tạo, mẹ chưa từng tới bệnh viện thăm con.”
Tim tôi khẽ siết lại.
“Mẹ cũng chưa từng hỏi con có đau không.”
Bố chồng đứng bên cạnh cúi đầu.
Mắt Chu Kiến Huy đỏ hoe.
“Uyển Uyển, mẹ không dám mong con tha thứ.”
“Ừm.”
“Mẹ chỉ muốn nói với con một tiếng.”
“Chuyện hai mươi vạn kia…”
“Mẹ đã bán nhà trả rồi.”
“Phần tiền còn lại, mẹ thuê nhà nhỏ ở tạm.”
“Sau này Kiến Quân ra tù…”
“Mẹ cũng sẽ không để nó tới làm phiền con nữa.”
“Mẹ.”
“Ừm?”
“Chuyện bán nhà, mẹ đừng vội.”
“Đợi vụ án kết thúc.”
“Nếu khoản bồi thường dành cho mẹ được tòa phán xuống, lúc đó mẹ quyết định cũng chưa muộn.”
Bà ngẩn người.
“Kiến Quân… bồi thường cho mẹ?”
“Hai mươi vạn anh ta lừa mẹ cho vay là tiền liên quan tới hành vi lừa đảo.”
“Mẹ cũng là người bị hại.”
Nước mắt mẹ chồng lập tức rơi xuống.
“Mẹ không hiểu mấy chuyện pháp luật này…”
“Luật sư Lâm hiểu.”
“Để cô ấy giải thích cho mẹ sau.”
Luật sư Lâm gật đầu.
“Bác gái, bác để lại số điện thoại đi.”
“Tuần này cháu sẽ liên lạc với bác.”
Mẹ chồng gật đầu liên tục.
Bố chồng đứng cạnh, giọng khàn đi.
“Uyển Uyển… cảm ơn con.”
Tôi lắc đầu.
“Bố à, đây là chuyện của pháp luật.”
Tôi xoay người bước đi.
Vừa tới cửa, Chu Kiến Huy đuổi theo.
“Chị dâu…”
“Ừm?”
“…Sau này chị không cho em gọi chị dâu nữa đúng không?”
“Ừm.”
“Vậy em có thể hỏi chị một chuyện cuối cùng không?”
“Hỏi đi.”
“Đêm hôm đó…”
“Lúc chị gọi hỏi em bạn gái là ai…”
“Có phải anh em đang ở nhà chị không?”
“Không.”
“Anh ta ở bên ngoài.”
“Ồ…”
Chu Kiến Huy cúi đầu.
“Chị dâu… à không…”
“Cô Tô, xin lỗi.”
“Xin lỗi chuyện gì?”
“Hôm đó mẹ em bảo em đứng ra nhận thay.”
“Em không đồng ý ngay…”
“Nhưng cũng không từ chối ngay.”
“Ừm.”
“Em đã do dự ba mươi giây.”
Tôi nhìn cậu ta.
“Ba mươi giây đó…”
“Đã cho anh cậu thêm ba tháng tiếp tục làm loạn ở ngoài.”
“Em biết.”
“Biết là được.”
Tôi bước ra khỏi đồn công an.
Luật sư Lâm đi theo sau.
“Cô Tô.”
“Ừm?”
“Phiên tòa sẽ mở vào thứ Hai tuần sau.”
“Trần Chí Quốc và Chu Kiến Quân sẽ cùng bị truy tố.”
“Tôi cần ra tòa sao?”
“Cô là người bị hại và cũng là nhân chứng.”
“Cho nên cần.”
“Được.”
Thứ Hai tuần sau.
Phiên tòa mở.
Phòng xử không lớn.
Trần Chí Quốc và Chu Kiến Quân ngồi ở ghế bị cáo.
Chu Kiến Quân bị còng tay.
Anh ta ngẩng đầu nhìn tôi một cái rồi lập tức cúi xuống.
Thẩm phán gõ búa.
Công tố viên bắt đầu trình bày.
Chứng cứ lần lượt được đưa ra.
Đoạn ghi âm được phát lại.
Khi câu nói:
“Hơn bốn mươi tuổi rồi còn ngã vào tay gái trẻ.”
vang lên trong phòng xử án, hàng ghế dự thính có người bật cười.
Mặt Trần Chí Quốc tái mét.
Chu Kiến Quân từ đầu tới cuối đều cúi đầu.
Đến lượt tôi phát biểu.
Tôi đứng dậy.
“Tôi và Chu Kiến Quân kết hôn cách đây năm năm.”
“Ngày mười bảy tháng Tám năm ngoái…”
“Anh ta tự ý tạo giấy vay nợ chung vợ chồng khi chưa được tôi đồng ý.”
“Toàn bộ số tiền vay năm mươi vạn đều được sử dụng cho người thứ ba là Dương Điềm.”
“Khoản vay này tôi chưa từng tham gia.”
“Không hề hay biết.”
“Cũng chưa từng hưởng lợi.”
“Tôi đề nghị tòa án xác định khoản nợ này hoàn toàn không liên quan tới tôi.”
Thẩm phán gật đầu.
“Bị cáo Chu Kiến Quân, anh có ý kiến phản đối lời khai của cô Tô không?”
Chu Kiến Quân ngẩng đầu.
“…Không.”
“Bị cáo Trần Chí Quốc?”
Trần Chí Quốc nghiến răng.
“…Không.”
Hàng ghế phía dưới, mẹ chồng khóc không ngừng.
Tòa tạm nghỉ.
Luật sư Lâm vỗ nhẹ vai tôi.
“Thắng rồi.”
“Ừm.”
Tôi bước ra khỏi tòa án.
Ánh mặt trời rất chói.
Mẹ tôi đang đứng chờ dưới bậc thềm.
“Uyển Uyển.”
“Mẹ.”
“Xong rồi?”
“Xong rồi.”
Bà vòng tay ôm lấy vai tôi.
“Về nhà thôi.”
“Vâng.”
Bắt taxi về nhà.
Trên xe, tôi xóa liên hệ “Chu Kiến Quân” trong điện thoại.
Thoát nhóm chat gia đình lần thứ ba.
Giữ lại WeChat của mẹ chồng.
Giữ lại số chị gái Dương Điềm.
Còn lại, xóa sạch.
Về tới nhà.
Mẹ tôi vào bếp nấu mì.
Tôi ngồi trên sofa.
Chậu trầu bà ngoài ban công mọc thêm lá mới.
Tôi đưa tay chạm thử.
Mát lạnh.
Điện thoại rung lên.
Một số lạ.
Tôi bắt máy.
“Cô Tô.”
Là chị gái Dương Điềm.
“Ừm.”
“Đêm qua Dương Điềm sinh rồi.”
“Sinh non à?”
“Ừm.”
“Bé trai, ba cân sáu.”
“Đang nằm lồng ấp.”
“Mẹ tròn con vuông chứ?”
“Đều ổn.”
“Vậy là tốt rồi.”
“Nó nhờ tôi nói với cô một câu.”
“Câu gì?”
“Nó nói cảm ơn cô… vì đã không truy cứu nó.”
“Ừm.”
“Nó còn nói đứa bé sẽ theo họ nó.”
“Ừm.”
“Nó nói… từ nay về sau, hai bên không còn nợ nhau nữa.”
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Bảo cô ấy.”
“Không ai nợ ai nữa.”
Tôi cúp máy.
Mẹ bưng mì ra ngoài.
“Ai gọi thế?”
“Một người cũ.”
“Người cũ kiểu gì?”
“Kiểu sau này sẽ không bao giờ gặp lại nữa.”
Nửa năm sau.
Studio của tôi chuyển sang địa điểm mới.
Không lớn.
Chỉ khoảng hai mươi mét vuông, nằm ngay mặt phố.
Tấm bảng hiệu do chính tay tôi thiết kế.
Bốn chữ:
“Thiết Kế Tô Uyển.”
17
Ngày treo bảng hiệu, mẹ tôi cũng tới xem.
“Uyển Uyển, đẹp đấy.”
“Vâng.”
“Dùng tên của chính mình, tốt lắm.”
“Mẹ.”
“Họ này là con tự chọn cho mình.”
“Không còn là người nhà họ Chu nữa.”
“Mẹ biết.”
Ông chủ tiệm trà sữa bên cạnh mang sang một ly trà chanh nóng.
“Chị, khai trương hồng phát nhé.”
“Cảm ơn.”
Treo bảng xong, mẹ tôi ngồi trong tiệm nhìn quanh.
“Uyển Uyển.”
“Dạ.”
“Người lần trước mẹ giới thiệu cho con…”
“Con có muốn gặp thử không?”
Tôi bật cười.
“Mẹ, để thêm chút nữa đi.”
“Đợi bao lâu nữa?”
“Đợi tới khi con tự kiếm đủ tiền nuôi bản thân cả đời.”
“Vậy phải đợi bao lâu?”
“Năm năm.”
Mẹ trừng mắt nhìn tôi.
“Năm năm nữa mẹ bảy mươi tuổi rồi.”
“Bảy mươi vẫn khỏe mà.”
“Mẹ đợi không nổi.”
“Mẹ à…”
“Người mẹ chờ không phải con.”
“Mà là chờ được bế cháu ngoại thôi.”
Mẹ tôi khựng lại.
Rồi bật cười.
“Bị con nhìn thấu rồi.”
“Ừm.”
“Được rồi, mẹ không giục nữa.”
“Ừm.”
Bà nâng tách trà lên nhấp một ngụm.
“Uyển Uyển.”
“Dạ.”
“Chu Kiến Quân… bị phạt mấy năm?”
“Bốn năm rưỡi.”
“Ồ.”
“Trần Chí Quốc bảy năm.”
“Ồ.”
“Khoản hai mươi vạn của mẹ chồng cũng lấy lại được rồi.”
“Ồ.”
Tôi bật cười.
“Mẹ sao cứ ‘ồ’ mãi vậy?”
Mẹ đặt tách trà xuống.
“Mẹ chỉ muốn hỏi…”
“Con còn hận nó không?”
Tôi suy nghĩ vài giây.
“Nửa năm trước còn hận.”
“Còn bây giờ?”
“Bây giờ không còn cảm giác gì nữa.”
“Vậy thì tốt.”
“Tốn sức lắm mới hận được một người.”
“Sức đó con muốn dùng để kiếm tiền hơn.”
Mẹ bật cười thành tiếng.
“Được.”
“Kiếm tiền.”
“Ừm.”
Cuộc sống của tôi, cuối cùng cũng thật sự bắt đầu lại từ đầu.
Hết
Chaporia
Bình Luận (0)