Vừa lúc, thị nữ bưng canh gừng bước vào.

Chàng cong khóe mắt, bưng lấy rồi đưa cho ta.

“Vừa đúng lúc, nàng uống trước đi.”

“Dầm mưa rồi, phải xua đi hơi lạnh.”

Động tác và ngữ điệu của chàng, đều quá mức tự nhiên.

Cứ như thể ta và chàng là bằng hữu quen biết nhiều năm.

Nhưng rõ ràng kiếp trước, ta và chàng mới chỉ gặp nhau hai lần.

Một lần là yến tiệc ngắm hoa.

Một lần là đại hôn của ta và Tạ Diễn.

Mà ngay tháng thứ hai sau đại hôn, chàng đã tự xin đến đất phong.

Đến tận nửa năm sau, tin chàng chết trong một trận hỏa hoạn truyền về kinh thành.

Ta và chàng chưa từng có bất kỳ giao thiệp nào.

Trong lòng đầy rẫy nghi hoặc.

Ta không chú ý, thế mà đã uống cạn một hơi bát canh gừng.

Lúc uống nhiệt độ vừa phải, không thấy có gì lạ?

Đến khi dừng lại, mới cảm thấy vị cay xộc lên tận cổ họng.

Cay quá.

Ngũ quan ta nhăn nhúm lại thành một đoàn.

Khoảnh khắc tiếp theo, một quả thanh mai ngâm đường đột nhiên được nhét vào miệng ta.

“Nếm thử cái này đi, ăn một quả là sẽ không khó chịu nữa.”

Vị chua ngọt bùng nổ trong khoang miệng, xua tan đi vị cay nồng.

Ta ngẩn người nhìn Tạ Cảnh.

“Hoài vương điện hạ, sao ngài lại biết… ta thích ăn thanh mai ngâm đường?”

Nhưng chàng không đáp.

Đôi mắt đẹp cong lên, lắc đầu.

Giọng nói ôn hòa như gió thoảng.

“Nàng rồi sẽ biết thôi.”

13

Tạ Cảnh không nán lại lâu.

Mưa to.

Trời tối rất nhanh.

Vì nam nữ thụ thụ bất thân, dặn dò ta nghỉ ngơi cho tốt xong, chàng liền rời đi.

Nhưng đêm đó gió mưa không dứt, ta cũng không hề chợp mắt.

Gần sáng, ta còn lên cơn sốt cao.

Sáng hôm sau lúc thị nữ đến gọi, ta gần như đã mất ý thức.

Mơ hồ trong lúc đó, chỉ cảm nhận được có người bắt mạch cho ta, có người đút thuốc cho ta.

Còn có người đang nói chuyện.

“Vương gia, hôm qua Thái tử và Khương tiểu thư gặp thích khách trên đường hồi kinh.”

“Khương tiểu thư bị thương, Thái tử điện hạ có lẽ trong lúc giao đấu với thích khách thì dây cương xe ngựa bị đứt, lại gặp đúng lúc đá núi sạt lở, ngài ấy và thích khách đều bị chôn vùi dưới đống bùn đá, chiều nay mới có người cứu được, hiện tại thái y đang dốc toàn lực cứu chữa, sống chết chưa rõ.”

“Vương gia, bệ hạ triệu ngài hồi cung đấy.”

Những lời phía sau ta nghe không rõ nữa.

Ta hài lòng chìm vào giấc ngủ.

Đến khi ý thức hoàn toàn tỉnh táo lại, đã là sáng ngày thứ ba.

Còn Tạ Cảnh thì đã hồi kinh rồi.

Nhưng chàng rất chu đáo để lại người hộ tống ta về phủ.

Vừa đến nhà, mới bước xuống xe ngựa, ca ca đã lao ra.

Huynh ấy không giấu được tâm sự.

Lúc kéo ta vào phủ, vẻ lo lắng trên mặt không sao che giấu nổi.

“Cái con nha đầu chết tiệt này, sao muội cũng chạy đến Tây Sơn thế hả? Nếu không phải Hoài vương sai người gửi thư về, ta và cha đều không biết muội ra khỏi cửa đâu đấy.”

“Nghe nói muội dầm mưa bị ốm? Đã có đại phu xem chưa? Đã uống thuốc chưa? Giờ đã đỡ hơn chút nào chưa?”

Xác nhận ta đã ngoan ngoãn uống thuốc, người cũng đã khỏe hơn nhiều.

Huynh ấy mới thở phào nhẹ nhõm.

Nhíu chặt mày nói: “Xảy ra chuyện lớn rồi, Thái tử bị ám sát, hiện tại vẫn đang hôn mê bất tỉnh, Hoàng thượng muốn đích thân điều tra chuyện này.”

“Tiểu muội, hiện tại muội cũng đã từng đến hành cung Tây Sơn, ít nhiều cũng sẽ bị liên lụy.”

“Nghe nói lần yến tiệc ngắm hoa trước, muội và Thái tử có chút mâu thuẫn, ngộ nhỡ Hoàng thượng trong cơn thịnh nộ không nói lý lẽ thì làm sao?”

“Thế này đi, bây giờ ta đi thu dọn đồ đạc đưa muội về Túc Châu, rồi để lại cho cha một bức thư, đợi khi nào kinh thành bên này mọi chuyện lắng xuống, để ông ấy tự từ quan rồi về sau…”

Huynh ấy là người tính tình nóng nảy.

Rõ ràng là vóc dáng cao lớn vạm vỡ.

Nhưng lại dễ đỏ hoe mắt khi lo lắng hơn cả đứa con gái là ta.

Huynh ấy vừa nói, vừa định lao về phòng thu dọn đồ đạc.

Ta phải tốn rất nhiều sức lực mới kéo huynh ấy lại được.

“Ca ca, huynh yên tâm đi, muội sẽ không sao đâu.”

Ta an ủi huynh ấy: “Đợi thêm một chút đã.

Huynh ấy sốt ruột dậm chân: “Ây da! Lửa cháy đến lông mày rồi, còn đợi cái gì nữa?”

Đợi cái gì á?

Đương nhiên là…

Đợi Tạ Diễn chết.

14

Đáng tiếc là, Tạ Diễn không chết.

Thái y ngày đêm cứu chữa suốt năm ngày.

Mặc dù hắn vẫn hôn mê bất tỉnh, nhưng lại thực sự giữ được mạng.

Chỉ là chân phải của hắn bị bùn đá đè trúng, lại bị đè quá lâu.

Thái y nói cho dù hắn có tỉnh lại, chân cũng coi như phế rồi.

Lúc nghe được tin này.

Trong nhà có một đoàn người ập đến, muốn đưa ta tiến cung.

Trận thế quá lớn.

Vị thái giám kia lại mang vẻ mặt vô cùng nghiêm nghị, cầm trong tay ngọc bài của Hoàng thượng.

Cha và ca ca đều sợ hãi.

Cha che chắn cho ta kín mít ở phía sau lưng ông.

Lấy lòng cười hỏi: “Xin hỏi công công, vì cớ gì lại đưa tiểu nữ nhà ta tiến cung vậy?”

Thái giám lại không nói.

Chỉ đáp: “Lâm cô nương đi rồi sẽ biết.”

Không cần đợi tiến cung, ta cũng đã đại khái đoán được nguyên do.

Quả nhiên vừa bước vào Cần Chính Điện, liền thấy Hoàng thượng và Hoàng hậu đang ngồi nghiêm chỉnh trên đài cao.

Còn giữa đại điện, Khương Ngu đang quỳ.

Nàng ta cũng bị thương, cánh tay còn phải nẹp thanh trúc.

Có lẽ là do đau đớn, trán nàng ta lấm tấm mồ hôi lạnh, sắc mặt cũng nhợt nhạt vô cùng.

Nhưng vừa nhìn thấy ta, còn chưa đợi ta quỳ xuống hành lễ.

Nàng ta đã chói tai kêu lên: “Bệ hạ, nương nương, là cô ta! Chính là cô ta!”

“Hôm đó Thái tử điện hạ phạt cô ta quỳ, cô ta mang lòng oán hận, cho nên mới thuê thích khách hành thích Thái tử!”

Sự chỉ điểm của nàng ta khiến ta bất ngờ.

Nhưng ngẫm nghĩ lại.

Cũng rất dễ để thông suốt.

Kiếp trước lúc Tạ Diễn được cứu, Khương Ngu đã bình an về đến Khương phủ.

Không ai nhìn thấy nàng ta, cũng không ai biết nàng ta từng đến hành cung Tây Sơn.

Lúc Tạ Diễn được cứu, hắn vẫn tỉnh táo.

Có hắn bảo vệ, vụ ám sát bị kết án qua loa.

Đương nhiên, mọi chuyện không liên quan gì đến Khương Ngu.

Nhưng lần này thì khác rồi.

Khương Ngu và Tạ Diễn cùng lúc được cứu về.

Thương tích của nàng ta không nặng, Thái tử lại trọng thương hôn mê bất tỉnh.

Thậm chí rất nhiều người trong hành cung có thể làm chứng, Tạ Diễn vì đuổi theo nàng ta mới phải đội mưa ngồi xe về thành.

Cho dù thích khách không liên quan đến nàng ta.

Nhưng Thái tử trọng thương, quả thực có một phần nguyên do từ nàng ta.

Và để né tránh cơn thịnh nộ của thiên tử.

Nàng ta chỉ có thể chuyển gánh phần nguyên do này sang cho ta, người đã có xung đột với Tạ Diễn.

Chỉ là…

Ta thuê thích khách sao?

Cách nói này khiên cưỡng quá rồi.

“Lâm gia nha đầu.”

Giọng nói uy nghiêm kéo tâm trí ta về thực tại.

Ta ngẩng đầu, nhìn về phía thiên tử đang nhíu chặt mày, và Hoàng hậu đang đỏ hoe mắt ngồi bên cạnh ngài.

“Khương gia nha đầu tố ngươi thuê hung thủ hành thích Thái tử, việc này, ngươi có nhận không?”

Đương nhiên là không nhận.

Ta cung kính quỳ xuống hành lễ.

“Hồi bẩm Hoàng thượng, Hoàng hậu nương nương, người đề nghị phạt thần nữ quỳ hôm đó là Khương cô nương cơ mà.”

“Thái tử điện hạ chỉ làm theo lời Khương cô nương, tại sao thần nữ lại phải mang lòng oán hận Thái tử điện hạ chứ?”

Đường đường là Thái tử, Trữ quân của triều đình, thiên tử tương lai, lại răm rắp nghe lời một nữ nhân.

Hoàng thượng và Hoàng hậu làm sao có thể dung túng?

Quả nhiên, lời ta vừa dứt.

Sắc mặt vốn đã khó coi của họ, lập tức trở nên càng âm trầm hơn.

Khương Ngu không ngốc, sao lại không hiểu sắc mặt họ?

Nàng ta gào lên: “Cô nói láo!”

Nàng ta định phản bác.

Lại bị Hoàng hậu cắt ngang: “Im miệng!”

Hoàng hậu đỏ mắt nhìn về phía ta.

“Nói, hôm đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Ta kể lại rành mạch, không thiếu một chữ: hôm đó ta vô tình mặc áo giống hệt Khương Ngu ra sao, bị phạt quỳ thế nào, rồi trông thấy Tạ Diễn đuổi theo nàng ta ra sao.

Nhưng vừa dứt lời, liền nghe thấy Khương Ngu the thé phản bác.

“Cô nói dối!”

Đôi mắt nàng ta đỏ ngầu vì giận, nhìn trừng trừng vào ta.

“Ta nhìn thấy rồi! Tối hôm đó là cô! Là cô ôm đá, ném về phía Thái tử điện hạ đang kêu cứu!”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...