15

Tim ta đập thót một cái.

Ta sững người.

Rất nhanh, đã ép bản thân phải bình tĩnh lại.

Đối chất trước đại điện, kỵ nhất là thất nghi.

Do đó, ta không lập tức biện minh.

Chỉ đợi Khương Ngu nói cho hết.

Nàng ta nói: “Bệ hạ, nương nương, ta thực sự đã nhìn thấy cô ta.”

“Hôm đó đường trơn, ta bị xe ngựa hất văng ra ngất đi trong rừng, nửa đêm ta tỉnh dậy muốn tìm người kêu cứu, lại thấy trên đống đất đá sạt lở có một người đang đứng.”

“Lúc đó mưa to, ta lờ mờ nghe thấy tiếng kêu cứu, nhưng người đó lại nhẫn tâm ném đá xuống.”

“Ta sợ quá, lại ngất đi mất, nhưng trước khi ngất ta nhìn rất rõ, đó rõ ràng là một nữ tử! Mà nữ tử có ân oán với ta và Thái tử ở gần Tây Sơn hôm đó ngoài cô ta ra, thì không còn ai khác nữa!”

Giọng nói chói tai vang vọng trong đại điện.

Cùng với lời nói của nàng ta, Hoàng thượng và Hoàng hậu cũng mang theo ánh mắt nghi hoặc nhìn sang.

Bọn họ im lặng nhìn ta rất lâu.

Lâu đến mức ta bắt đầu nghi ngờ, giây tiếp theo mình sẽ bị hỏi tội.

Thì mới nghe thấy Hoàng thượng lạnh lùng hỏi: “Còn ngươi? Ngươi còn lời gì để nói không?”

“Hồi bẩm Hoàng thượng, những lời Khương cô nương nói đều là vô căn cứ.”

Ta nhíu chặt lông mày.

Giả vờ hoang mang và ủy khuất.

“Hôm đó thần nữ dầm mưa sốt cao li bì cả một đêm, chưa từng bước chân ra khỏi sương phòng khách viện, thị nữ trong hành cung, y quan, và cả… cả Hoài vương điện hạ, đều có thể làm chứng cho thần nữ.”

Lại một khoảnh khắc im lặng, Hoàng thượng mới nhíu mày nói: “Người đâu, truyền Hoài vương.”

Tạ Cảnh dường như đang ở ngay trong cung, đến rất nhanh.

Sau khi vào điện.

Ánh mắt chàng dừng lại trên người ta một lúc, rồi rất nhanh rời đi.

Nghe rõ ngọn nguồn câu chuyện.

Lời khai của chàng giống hệt như ta.

“Phụ hoàng, hôm đó Lâm cô nương dầm mưa sốt cao, chưa từng rời khỏi hành cung nửa bước, chính nhi thần đã tự tay gọi y quan, trực tiếp đứng nhìn thị nữ đút thuốc cho nàng ấy.”

Có lẽ, Hoàng thượng không tin ta.

Nhưng Hoài vương thì ngài tin.

Nghe xong lời làm chứng của Tạ Cảnh, ngài không còn tâm trí đâu để nghe Khương Ngu chỉ trích nữa.

Ngài mệt mỏi sai người đưa Khương Ngu đi, lại dặn dò Tạ Cảnh tiện đường hộ tống ta xuất cung, kết thúc buổi ngự thẩm trên đại điện.

Nhưng sau khi xuất cung, biểu cảm của Tạ Cảnh có chút khác với ngày thường.

Trước đây, chàng luôn mỉm cười.

Cười đến cong cả khóe mắt, dáng vẻ của một bậc ôn nhuận quân tử, khiêm nhường như ngọc.

Nhưng hôm nay, môi chàng mím chặt, lông mày hơi nhíu lại.

Từ trong xương tủy toát ra một luồng khí lạnh, khiến người ta không dám nhìn thẳng.

Dù vậy chàng vẫn chuẩn bị xe ngựa, đích thân tiễn ta.

Cho đến khi xe ngựa chầm chậm lăn bánh, rời khỏi hoàng thành.

Chàng mới đột ngột lên tiếng hỏi: “Lâm cô nương, là nàng sao?”

Chạm phải ánh mắt dò xét của chàng.

Trái tim ta đột nhiên chấn động.

“Cái gì cơ?” Ta hỏi lại.

Lần này chàng mở lời, giọng đã không còn là câu hỏi nữa.

“Khương tiểu thư nói, đã nhìn thấy nàng ở chỗ đống bùn đá sạt lở.”

“Là nàng đúng không.”

“Ta thấy rồi, dây cương ngựa của Hoàng huynh và Khương tiểu thư đã bị người ta động tay động chân. Còn cả đôi giày mới ta sai người chuẩn bị cho nàng, ngày hôm sau, dính rất nhiều bùn đất.”

16

Bên tai vang lên tiếng “thình thịch, thình thịch”, là nhịp tim đang đập cuồng loạn của ta.

Ta muốn lên tiếng phủ nhận.

Nhưng trong khoảnh khắc đó, cổ họng ta như bị một bàn tay lớn bóp chặt—

Đúng vậy.

Ta đã đến đó.

Đêm đó, sợ Tạ Diễn không chết, nửa đêm ta đã lén lút trèo tường ra khỏi hành cung.

Ta đi đến chỗ đống đất đá sạt lở, nghe thấy một tiếng kêu cứu yếu ớt.

Sau đó, ta ôm lấy hòn đá, hung hăng đập về phía kẻ đang kêu cứu đó.

Ta rất chắc chắn kẻ đó là Tạ Diễn.

Nhưng lần đầu tiên tự tay giết người, ta quá căng thẳng.

Hoàn toàn không chú ý tới trong khu rừng cách đó không xa, Khương Ngu vẫn đang ở đó.

Cũng căng thẳng đến mức quên bới bùn lên xem thử hắn đã chết hay chưa.

Đêm đó, sợ để lộ sơ hở, ta đã thay lại bộ váy lựu ướt sũng của mình.

Nhưng lại quên mất thay lại đôi giày lúc trước.

Nhưng mà không đúng…

Lúc ta hết sốt tỉnh dậy, đôi giày rõ ràng là sạch sẽ kia mà…

Chạm phải ánh mắt bình tĩnh, chân thành của Tạ Cảnh.

Đột nhiên, trong đầu ta nảy sinh một ý nghĩ hoang đường.

Ta nghĩ, đáng lẽ ta nên phản bác lại chàng.

Bởi vì hành thích Thái tử là tội chết tru di cửu tộc.

Nhưng ta thực sự không kìm nén được.

“Hoài vương điện hạ, là ngài… đã giúp ta xử lý đôi giày đó sao?”

Ta đề phòng nhìn chằm chằm Tạ Cảnh.

Chỉ sợ bỏ lỡ bất cứ biểu cảm nào trên gương mặt chàng.

Nhưng nét mặt của chàng không hề thay đổi chút nào.

Chỉ nhẹ nhàng gật đầu, khẽ đáp: “Ừm.”

Tim ta giật nảy một cái.

Ta nghe thấy giọng nói của mình trở nên nghẹn ngào.

“Tại sao?”

“Hắn là Thái tử, là Hoàng huynh của ngài, ngài chẳng lẽ không nên tố giác ta sao?”

Nghe vậy, chàng bỗng nhiên nhếch nhẹ khóe môi.

Ánh mắt nhìn ta mang theo nhiều cung bậc phức tạp.

Vẻ mặt có chút bất đắc dĩ, có chút khổ tâm.

“Xem ra, nàng thực sự không còn nhớ một chút gì về ta nữa rồi.”

“A Trĩ cô nương, mười hai năm trước chúng ta đã từng gặp nhau, ở Túc Châu.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...