17

Giọng Tạ Cảnh đều đều.

Như đang hồi tưởng lại quá khứ.

“Mười hai năm trước, Tri Nhàn tiên sinh định cư ở Túc Châu, mẫu phi cầu xin Phụ hoàng, để ta đến Túc Châu xin theo học.”

“Nhưng hồi đó thân hình ta gầy gò nhỏ bé, hay bị người ta bắt nạt xa lánh, chỉ có ca ca nàng tính tình tốt, chịu nói chuyện với ta, chịu dẫn ta theo.”

“Mỗi lần nàng và mẫu thân mang cơm cho ca ca nàng, mang cho huynh ấy thanh mai ngâm đường, nàng đều sẽ chia cho ta vài quả…”

Giọng chàng êm ả.

Từ từ gợi lại ký ức trong ta.

Đúng vậy.

Mười hai năm trước, trong học đường của ca ca hình như đúng là có một người như vậy, cao bằng ta, nhỏ bé lại gầy gò yếu ớt.

Nhưng cậu ta trông rất đẹp.

Đứng sau lưng ca ca cao to khỏe mạnh của ta, trông hệt như một con vật nhỏ xinh đẹp vô hại.

Cho nên mỗi lần chia thanh mai cho ca ca, ta đều vui vẻ chia cho cậu ta vài quả.

Năm đó ta bảy tuổi.

Đối với những thứ, những người xinh đẹp, ta luôn có sự nhiệt tình cực kỳ cao.

Có một lần theo ca ca ra bờ ao hái đài sen, bắt cua.

Ta luôn bóc sẵn hạt sen, cười tít mắt đút cho cậu ta.

“Ca ca xinh đẹp, huynh ăn đi.”

Câu nói này chọc giận ca ca ta.

“Lâm Trĩ Ngư, ta mới là ca ca của muội!”

Ca ca quát ta.

Nghe đứa bé kia túm chặt lấy vạt áo huynh ấy nói: “Thu Sơn ca, huynh đừng giận, đệ sẽ không bao giờ ăn hạt sen muội muội bóc cho nữa.”

Ca ca ta lại hung hăng đẩy cậu ta một cái.

“Ai là ca ca của đệ hả!”

“Không đúng! Ai là muội muội của đệ chứ?!!”

“Muội muội của ta là đáng yêu nhất thiên hạ! Cảnh cáo đệ! Đừng có đánh chủ ý lên muội ấy, ca ca của muội ấy chỉ có thể là ta!”

Ca ca ta sức lực rất lớn.

Chỉ đẩy nhẹ một cái, đã đẩy người ta ngã xuống ao.

Ta sợ phát khóc.

Khóc đến xé ruột xé gan.

Ca ca nhìn người đang vùng vẫy dưới nước, cũng vội vàng nhảy xuống, kéo cậu ta lên.

Rõ ràng vừa rồi còn giương cung bạt kiếm.

Nhưng khi nhìn nhau một cái, hai người lại đột nhiên cùng lúc bật cười.

Sau này, ta rất ít khi ra ngoài.

Cũng không bao giờ gặp lại cậu ta nữa.

Mười hai năm thời gian thấm thoắt thoi đưa.

Nếu không phải Tạ Cảnh nhắc tới, ta căn bản không nhớ nổi lúc còn nhỏ, mình lại có một đoạn trải nghiệm như vậy.

“Ngài… là ca ca xinh đẹp năm đó sao?”

Sự đau xót nơi đáy mắt Tạ Cảnh, bỗng nhiên vơi đi phần nào.

Kéo theo ánh mắt cũng trở nên mềm mỏng hơn.

“Ừm, là ta.”

Ta có chút kinh ngạc.

Thực sự là chàng sao?

Nhưng rõ ràng chàng cao lớn như vậy, có điểm nào là gầy gò yếu ớt đâu.

Ta thậm chí không thể hiểu nổi.

“Chỉ vì hồi nhỏ đã từng gặp mặt, Hoài vương điện hạ… ngài mới không tố giác ta sao?”

“Ngài không tò mò sao? Rằng tại sao ta lại làm như vậy?”

Chàng dường như thực sự không định truy hỏi.

Chàng chậm rãi lắc đầu nói: “Nàng có thể mạo hiểm làm đến nước này, chứng tỏ chuyện này nàng có lý do bắt buộc phải làm.”

“Và lý do đó, nàng không nói, ta sẽ không hỏi.”

“Nhưng… nhưng ngài làm vậy quá mạo hiểm rồi.”

Ánh mắt rơi trên người ta không hề mang theo nửa phần trách cứ.

Cực kỳ chân thành thản nhiên.

Cực kỳ dịu dàng.

Nhưng, mạo hiểm sao?

Tạ Diễn là Thái tử, là hoàng thân quốc thích.

Còn ta kiếp trước gần như bị giam lỏng ở Đông Cung.

Sống lại một đời, cũng chỉ là một nữ tử khuê các không quyền không thế.

Nếu không làm vậy, ta phải báo thù bằng cách nào?

Nhưng những lời này ta không thể nói ra.

Không biết nên trả lời ra sao, ta chỉ đành rũ ánh nhìn, cúi đầu xuống.

Cho đến khi bên tai, giọng nói kiên định của Tạ Cảnh một lần nữa vang lên.

“A Trĩ cô nương, nàng đừng sợ, ta sẽ không tố giác nàng.”

“Một khi ta đã xử lý giày và dây cương thay nàng, thì sẽ coi như chưa từng phát hiện ra chuyện gì, nàng có thể tin tưởng ta.”

“Còn về việc lợi dụng ta…”

“Nếu là nàng, không sao cả, nàng cứ việc lợi dụng ta.”

18

Lời nói của Tạ Cảnh làm trái tim ta chấn động.

Ta muốn hỏi tại sao?

Nhưng vừa ngẩng đầu lên, chạm phải ánh mắt có chút nóng rực của chàng, xe ngựa lại đột ngột dừng lại.

Giọng nói đầy vẻ lo âu của cha và ca ca từ bên ngoài vọng vào.

Ta về đến nhà rồi.

Bất đắc dĩ, ta đành phải ngậm miệng lại, vén rèm xuống xe.

Lần này, Tạ Cảnh cũng không nán lại lâu.

Sau khi nói rõ ngọn ngành mọi chuyện với cha và ca ca ta một cách đơn giản, chàng lại tiến cung.

Cho đến lúc này, cha ta mới thực sự trút được gánh nặng trong lòng.

Ông gật đầu: “Là hiểu lầm thì tốt, về nhà thôi.”

Ca ca cũng rơm rớm nước mắt: “Có Hoài vương làm chứng, chuyện này chắc sẽ qua thôi.”

Ừm.

Chuyện này chắc là sẽ đi đến hồi kết.

Nhưng không hiểu sao, đáy lòng ta mãi vẫn chẳng thể bình yên trở lại.

Thậm chí cứ hễ đêm xuống, nhắm mắt lại.

Trong đầu đều là câu nói “Nàng cứ việc lợi dụng ta.” của Tạ Cảnh.

Để rồi những ngày sau đó, ta cứ trằn trọc mãi không yên.

May mà sau ngày hôm đó, có hai tin tốt.

Một là Khương Ngu bị Khương Thượng thư ngay trong đêm đưa đến một ni am ở ngoại ô kinh thành cạo đầu, đối ngoại xưng là muốn cả đời thanh đăng cổ phật, tụng kinh cầu phúc cho Thái tử.

Hai là trên triều đình, vì Tạ Diễn đã bị phế một chân, lại hôn mê bất tỉnh, Hoàng thượng có ý định cải lập Thái tử.

Vậy mà Tạ Cảnh – người có tiếng nói ủng hộ cao nhất trên triều.

Lại thẳng thắn lên tiếng ở buổi tảo triều rằng “không có chí với chính sự”, xin Hoàng thượng suy xét người khác.

Chuyện này có lẽ không tính là tin tốt cho lắm.

Vì Hoàng thượng tức điên lên, phạt cấm túc chàng nửa tháng.

Ta cũng lại thao thức thêm nửa tháng

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...