8
Tôi bám tay vào tường lảo đảo đứng lên.
Dù đã mệt mỏi rã rời, nhưng tôi vẫn không quên nhìn qua lỗ nhòm để xác nhận.
Tôi nhìn thấy hai người đàn ông mặc cảnh phục, đứng ngoài cửa với vẻ mặt nghiêm nghị.
Tôi rụt rè hỏi: “Tôi có thể xem số hiệu cảnh sát của các anh không?”
Hai người bên ngoài nhìn nhau, nghiêng người, để lộ dãy số trên cánh tay cho tôi xem.
Tốt quá rồi.
Tôi phải nhanh chóng cùng họ đi tìm bạn trai, sau đó bắt gã giao hàng kia lại tra khảo thật gắt gao!
“Cô Trương? Cô còn ở đó không? Xin hãy tin chúng tôi, chúng tôi nhận được tin báo của cô mới tới đây, còn rất nhiều chi tiết cần cô cung cấp.”
Tôi vừa định trả lời viên cảnh sát thì điện thoại bỗng rung lên không đúng lúc.
Tôi cầm điện thoại lên xem, hoàn toàn ngớ người trước màn hình hiển thị cuộc gọi đến.
Số điện thoại của người gọi…
Sao lại giống y hệt số của tôi?
9
Chuyện này thật sự quá quỷ dị.
Chẳng lẽ trên đời lại có người dùng số điện thoại giống hệt tôi sao?
Hay người này gọi nhầm?
Nhưng cuộc gọi này đến đúng lúc quá.
Tôi vốn rất sợ bắt máy từ số lạ, chỉ lo mình bị lừa đảo, hoặc giọng nói của mình bị ghi âm lại để kẻ xấu lợi dụng lừa gạt người nhà.
Tôi dứt khoát cúp máy.
Nhưng chỉ một giây sau, số máy đó lại gọi đến.
Tôi lại cúp, bên kia lại gọi.
Cảnh sát bên ngoài hỏi thăm xem tôi có gặp chuyện gì trong nhà không, nếu có tình huống khẩn cấp, họ sẽ phá cửa xông vào.
Tôi vội vàng đáp: “Không, không có gì đâu, chỉ là có cuộc gọi cứ quấy rầy mãi nên tôi chưa mở cửa được.”
Viên cảnh sát nói: “Không sao, đợi chúng tôi vào rồi cô nghe máy cũng chưa muộn.”
Điện thoại vẫn đổ chuông.
Cứ như thể nếu tôi không bắt máy, đầu dây bên kia sẽ gọi mãi không thôi.
Chẳng lẽ, đối phương có việc gì đó còn gấp gáp hơn cả tình thế của tôi hiện tại để tìm tôi?
Nghĩ vậy, tôi ma xui quỷ khiến thế nào lại bấm nút nghe.
Đầu dây bên kia lập tức truyền đến một giọng nói quen thuộc: “Trương Y!”
Tôi bị giọng nói này dọa cho sợ cứng họng, quên luôn cả việc cúp máy!
Đây là giọng nói của chính tôi!
Chính tôi đang gọi điện cho mình sao?
Không đúng, có khi nào là số ảo, rồi dùng AI bắt chước giọng của tôi không?
Trong phút chốc, vô vàn suy nghĩ xẹt qua đầu tôi.
Nhưng cho dù có lấy được giọng của tôi, tại sao lại gọi cho tôi và còn gọi thẳng tên tôi?
Nếu muốn lừa đảo, phải lừa người nhà tôi mới đúng chứ?
Đầu óc tôi hoàn toàn trống rỗng.
“Cô Trương? Cô Trương? Phiền cô hợp tác điều tra.”
Tiếng giục giã của cảnh sát kéo tôi về thực tại.
Tôi đang định cúp cuộc gọi quỷ dị này thì đầu dây bên kia bỗng hét lên: “Trương Y! Hồi nhỏ lúc bị mẹ đánh, cô hay thích giả làm nữ phụ phản diện hắc hóa rồi cười hô hố!”
Tôi sửng sốt trước câu nói này.
Đã là lúc nào rồi mà còn có tâm trí lấy tôi ra làm trò đùa?!
Tôi còn chưa kịp tiêu hóa câu nói đó, đối phương lại hét lên: “Thực ra cô đã phát hiện bạn trai mình ngoại tình rồi đúng không?! Chỉ là cô đang giả vờ không biết thôi!”
Câu nói này đã thuyết phục tôi tin tưởng cô ấy đôi chút.
Chuyện bạn trai ngoại tình, tôi chưa từng kể với ai.
Bởi vì tình cảm của chúng tôi vẫn rất tốt đẹp, quen nhau năm năm, anh ấy luôn chung thủy với tôi. Quan trọng hơn là chúng tôi đã ra mắt gia đình hai bên, đang rục rịch chuẩn bị đính hôn.
Tôi không ngờ anh ấy lại có người khác, nếu không phải trong lúc anh ấy đi tắm tôi lén xem điện thoại, thì với bản tính chậm tiêu của mình, e là tôi sẽ chẳng bao giờ phát hiện ra điểm bất thường của anh ấy.
Bây giờ tôi cũng chẳng màng đến mấy viên cảnh sát ngoài cửa nữa.
Thay vào đó, tôi sốt sắng hỏi đối phương: “Cô là ai? Tại sao cô lại biết chuyện của tôi?”
“Tôi chính là cô, cô chính là tôi.”
Tôi cạn lời luôn:
“Đừng làm phiền tôi nữa, dù cô là ai, bây giờ tôi không có thời gian buôn chuyện với cô!
“Cho dù Chí Dũng có ngoại tình, thì giờ cũng phải tìm được anh ấy để ba mặt một lời. Anh ấy mất tích rồi, cảnh sát đã đến nơi, tôi cúp máy đây.”
Đầu dây bên kia vội nói:
“Đừng mở cửa! Tuyệt đối đừng mở cửa!
“Trương Y, mở cửa là cô sẽ chết đấy!”
Chaporia
Bình Luận (0)