10
Lời này của cô ấy lại khiến tôi căng thẳng tột độ.
Bên ngoài là cảnh sát mà tôi khó khăn lắm mới gọi tới được cơ mà!
Mở cửa thì tôi phải được cứu chứ! Sao lại chết được?!
Tôi không hiểu ra sao, chỉ nghĩ đối phương đang trêu chọc mình, nhưng cô ấy trấn an tôi:
“Cô bình tĩnh đã.
“Càng cuống thì càng dễ sai lầm, cô quan sát kỹ một chút sẽ thấy điểm bất thường.
“Tiếc thật, lúc đó tôi không nhận ra.”
Nghe đối phương nói vậy, tôi nghĩ bụng xác nhận lại một chút cũng chẳng sao, vì sự an toàn của bản thân, phải cẩn thận và cẩn thận hơn nữa.
Tôi thấy cảnh sát bên ngoài dường như đã mất kiên nhẫn, có một giọng nam cất lên:
“Cô báo cảnh sát giả phải không? Báo cảnh sát giả là chúng tôi có quyền bắt cô lên đồn giáo dục đấy, mau mở cửa!
“Chúng tôi không có thời gian ở đây chơi đùa với cô đâu!
“Với lại chẳng phải cô nói bạn trai cô có khả năng bị hại sao, cô không lo lắng chút nào à?”
Tôi nói vọng qua cánh cửa: “Bên ngoài tối quá, tối nay tôi thực sự rất sợ, phải cẩn thận mới được. Phiền hai anh cảnh sát dậm chân một cái để đèn hành lang sáng lên giúp tôi với.”
Người bên ngoài tỏ vẻ khinh khỉnh, dậm chân thật mạnh một cái.
Ánh đèn vụt sáng, giúp tôi nhanh chóng phát hiện ra điều không ổn.
Tại sao trên áo cảnh sát lại có máu?
Và cái người cảnh sát luôn giữ im lặng nãy giờ, bên trong bộ cảnh phục của anh ta, hình như còn lộ ra cổ áo màu vàng.
11
Không thể nào.
Sao có thể chứ?
Đây chỉ là một vụ xích mích bình thường thôi mà.
Sao đến cả cảnh sát cũng bị hại rồi?
Tôi run rẩy áp điện thoại lên tai, đầu dây bên kia hỏi:
“Bây giờ thì tin tôi rồi chứ? Nếu không có tôi, cô đã bị bọn chúng giết chết rồi!
“Tôi chính là cô, một bản ngã khác của cô, tin tôi thì cô mới sống sót được!”
Tôi nhắm mắt, vỗ vỗ ngực ép bản thân phải bình tĩnh lại.
Tôi hỏi một “tôi” khác: “Nói vậy là, gã giao hàng kia điên rồi sao? Hắn thực sự đã giết người à?!”
“Có lẽ vậy, tôi cũng không rõ hắn có làm hại ai khác không, nhưng nếu cô để bọn chúng vào, nạn nhân tiếp theo chính là cô đấy.”
“Vậy cô có biết Chí Dũng ra sao rồi không? Chắc anh ấy chưa bị giết đâu nhỉ?”
“Không biết.
”
“Còn anh hàng xóm thì sao? Anh ấy nói đã xách cổ gã giao hàng lên đồn cảnh sát rồi mà, anh ấy thế nào rồi?”
“Cũng không biết.”
“Thế cô biết cái gì?!”
“Tôi biết gã giao hàng này từng có tiền án, hơn nữa, đầu óc không bình thường, chắc là có bệnh tâm thần.”
Thảo nào.
Thảo nào gã giao hàng này lại lộng hành đến vậy.
Hóa ra là bị tâm thần.
Tôi và một “tôi” khác nói chuyện với nhau câu được câu chăng.
Mặc cho người bên ngoài nói gì, tôi cũng nhất quyết không mở cửa.
Đột nhiên tôi nhớ ra một điểm vô lý.
Rõ ràng gã giao hàng chỉ có một mình.
Nhưng ngoài cửa rành rành có tới hai người.
Một kẻ sợ lộ thân phận giao hàng nên không lên tiếng.
Vậy kẻ đang đóng giả cảnh sát nói chuyện với tôi, là ai?
12
Giọng nói của người này.
Không phải bạn trai.
Càng không phải anh hàng xóm.
Tôi hỏi đầu dây bên kia: “Người bên ngoài, có phải là đồng bọn của gã giao hàng không?”
“Thông minh đấy.”
Đến lúc này tôi mới bừng tỉnh.
Bạn trai và anh hàng xóm dễ dàng sập bẫy của chúng, e là phần lớn do tưởng đối phương chỉ có một người nên đã chủ quan khinh địch.
Bây giờ tôi hiểu rồi, tôi chỉ có thể đợi, đợi cảnh sát thật sự đến đây một lần nữa.
Nhưng lũ người xấu bên ngoài sẽ không kiên nhẫn đợi cùng tôi.
Tôi nghe thấy tiếng cạy khóa.
Sau đó, điện thoại liên tục hiện lên vài tin nhắn văn bản:
[Ây da, cô phát hiện ra tôi rồi phải không?[Thật là! Đã bảo là chơi cùng nhau cơ mà, cô không ra thì chúng ta chơi kiểu gì?[Đừng lo, chúng tôi sẽ vào tìm cô ngay thôi, đến lúc đó chơi tiếp cũng chưa muộn.]Tôi không kìm được mà nhắn lại:[Đồ thần kinh!] [Sao cô biết tôi có bệnh? Hay là cô yêu thầm tôi rồi?[Quả nhiên cô đã để ý tôi từ lâu, đừng gấp, tôi vào với cô ngay đây.[Còn làm bộ ngây thơ gì nữa, bật đèn xanh rõ rành rành ra thế, đúng là tiểu yêu tinh.]
Tôi vội vàng chặn tin nhắn, buồn nôn đến cực điểm với những lời lẽ của gã giao hàng.
Trước khi bị tôi chặn, hắn còn gửi thêm một câu:[Tôi và bạn tôi đúng là đều có bệnh, nhưng bạn tôi kỹ năng tốt lắm, nó biết cạy khóa đấy, hắc hắc.]
Một linh cảm chẳng lành dâng lên trong lòng.
Phải làm sao đây?
Chaporia
Bình Luận (0)