Mèo Cam Và Ánh Trăng/Chương 11C. 11
20px

Cậu lại không nói gì nữa.

Bạc Diễn quay lại từ bên cửa sổ, nhìn chúng tôi một cái rồi nói:

“Tốc độ tụ tập của linh thực bên ngoài đang tăng nhanh, tốt nhất nên quyết định sớm.”

Tướng Quân cúi đầu.

Tai mèo lúc dựng lên lúc cụp xuống.

Chóp đuôi bất an quét qua quét lại.

“Tôi…”

Giọng cậu rất nhỏ.

“Tôi đã đăng nhiều bài mắng cô như vậy. Cô không giận à?”

“Bài mới nhất của cậu viết ‘Hình như tôi đã hiểu lầm rồi.’ Biết sai thì sửa, rất tốt mà.”

“Nhưng mấy bài trước đó —”

“Chuyện trước kia qua rồi.”

Cậu cắn môi.

Cuối cùng tai mèo cũng ổn định lại. Dựng thẳng lên.

Cậu đưa tay ra — ngón tay sau khi hóa hình thon dài hơn người bình thường, đầu ngón còn lưu lại chút đường nét của móng vuốt.

Đầu ngón tay cậu chạm lên dấu ấn nơi cổ tay trái của tôi.

Khoảnh khắc chạm vào, vết bớt sáng lên.

Màu đỏ sẫm biến thành ánh vàng ấm áp.

Ánh sáng lan ra từ dấu ấn, men theo cánh tay tôi khuếch tán, đồng thời bao bọc lấy tay Tướng Quân.

Toàn thân cậu run lên.

“Tôi cảm nhận được rồi.”

Cậu mở to mắt.

“Tần số của cô…”

Cậu siết chặt cổ tay tôi.

“Là cô. Thật sự là cô.”

“Ngay từ đầu đã là tôi rồi.”

Ánh sáng vàng kéo dài khoảng mười giây, sau đó chậm rãi thu lại, chìm vào da thịt chúng tôi.

Dấu bớt trên cổ tay tôi thay đổi rồi —

Từ màu đỏ sẫm mơ hồ biến thành dấu ấn vàng kim rõ nét, hình đuôi mèo càng hiện rõ hơn.

Trên mu bàn tay của Tướng Quân cũng xuất hiện một dấu ấn giống hệt.

Khế ước.

Hoàn thành rồi.

Ngoài cửa sổ, có thứ gì đó phát ra tiếng rít sắc nhọn, sau đó bỏ đi xa.

Bạc Diễn thở phào nhẹ nhõm.

“Linh thực tan rồi. Tần số của cô đã hình thành kết giới.”

Tôi cúi đầu nhìn Tướng Quân — bây giờ hẳn nên gọi tên thật của cậu rồi.

“Cậu có tên không? Không phải Tướng Quân. Là tên của riêng cậu.”

Cậu nghĩ ngợi một lúc.

“Không có. Linh miêu không đặt tên.”

“Vậy tiếp tục gọi là Tướng Quân đi.”

“…Có thể đổi cái khác không? Tên này quê thật sự.”

“Không thể.”

Cậu bĩu môi.

Tai mèo bất mãn run run hai cái.

Bạc Diễn đứng bên cạnh, khóe môi khẽ động một chút gần như không nhìn ra.

“Anh ở lại ăn cơm không?” Tôi đứng dậy nhìn Bạc Diễn.

“Không đâu. Tuy linh thực đã tan nhưng tôi phải đi truy tung nguồn gốc một chút. Bình thường sẽ không có nhiều linh thực xuất hiện cùng lúc như vậy. Có người đang dẫn dụ chúng.”

“Ý anh là sao?”

“Có người cố tình dẫn linh thực tới gần nhà cô.”

Sắc mặt anh tối đi đôi chút.

“Tôi sẽ điều tra rõ. Hai người nghỉ ngơi trước đi. Khế ước vừa hoàn thành, hai người đều sẽ có một khoảng thời gian thích nghi. Trạng thái hóa hình của Tướng Quân có thể sẽ không ổn định, bất cứ lúc nào cũng có thể biến lại thành mèo.”

Nói xong anh rời đi.

Sau khi cửa đóng lại, tôi và Tướng Quân ngồi đối diện nhau trên sàn phòng khách.

Cậu ngồi xếp bằng, cái đuôi quấn quanh mắt cá chân mình, giống như không biết phải xử lý thứ dư ra này thế nào.

“Cậu đói không?” Tôi hỏi.

“Cô nấu ăn thật sự rất dở.”

“Tôi cũng có thể nấu thức ăn mèo.”

“…Vậy nấu cơm đi.”

Tôi đi vào bếp.

Tướng Quân đi theo phía sau, dưới hình dạng con người đứng ở cửa bếp, thò đầu nhìn tôi bật bếp.

“Dáng vẻ cô cắt rau nhìn cũng khá là —”

“Khá là gì?”

“Khá xấu.”

Tôi quay đầu nhìn cậu.

Cậu lập tức cụp tai mèo xuống.

“Nhưng rất nghiêm túc. Cắt rất nghiêm túc.”

Cậu bổ sung.

Tối hôm đó tôi làm trứng xào cà chua và cá hấp.

Tướng Quân dùng hình dạng con người ăn bữa cơm đầu tiên của loài người.

Cậu dùng đũa không quá thành thạo, gắp cà chua ba lần mới gắp được.

Ăn một miếng.

“Thế nào?”

“…Ngon hơn thức ăn mèo một chút.”

Tôi biết cậu đang nói dối, bởi vì cậu ăn hết sạch cả đĩa cá hấp.

Ăn xong, Tướng Quân ngồi trên sofa, đột nhiên biến trở về hình mèo.

Không hề có báo trước.

Chớp mắt một cái, thiếu niên tóc cam vừa rồi đã biến mất, thay vào đó là một cục mèo cam tròn vo mắc kẹt trong chiếc áo thun trắng quá khổ.

Nó chui ra từ đống quần áo, mơ màng chớp chớp mắt.

Sau đó nhảy lên giá leo cho mèo.

Giống như chẳng có chuyện gì xảy ra.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...