20px

Hai thái dương ta giật giật nhức nhối.

Trong nhà đang có quỷ quấy phá, mà Hoàng thượng còn làm rùm beng cả lên, khoa trương đến ngần ấy, sợ ta không chịu về kinh sao?

Cố Cửu Châu gọi ta một tiếng tiểu nương, nên con trai hắn suy cho cùng cũng tính là cháu ta. Tuy trước lúc rời kinh ta từng tuyên bố rõ ràng sẽ không qua lại gì nữa, nhưng tông chỉ của Thanh Lệ Đạo Tông vốn là lấy việc độ sát trấn hồn làm trọng. Dù ta không mang cái danh Thái tử trắc phi hư vô kia đi nữa, thì ta vẫn sẽ về kinh trừ sát.

Lão thái giám cưỡi trên lưng ngựa, khẽ khàng thì thầm to nhỏ với vị bách hộ của Ngự lâm quân:

“Ta đã nghe danh vị Thái tử trắc phi này từ lâu, bẩm sinh đã mang âm sát, mệnh cách cứng như thép, chuyên môn khắc lục thân. Quả nhiên không sai, nhà họ Thẩm cả tộc chẳng còn một ai sống sót.”

“Ta bảo này, Võ An hầu năm xưa vẫn là quá nhún nhường mềm lòng. Loại nghiệt nữ mang mệnh cách âm sát rủi ro này thì nên dìm chết ngay từ lúc mới lọt lòng…”

Ta dựa người trong buồng xe, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh tanh.

Đêm xuống, bọn ta dừng chân nghỉ ngơi trong rừng núi.

Lão thái giám tìm một lùm cây hẻo lánh định giải quyết nỗi buồn. Ông ta vừa cởi đai lưng, một mái tóc đen tuyền dài thườn thượt như đám rong rêu chìm dưới đáy nước, lững lờ rũ xuống ngay trước mặt.

Ông ta cứng đờ cả cổ, từ từ đảo mắt ngước lên nhìn dọc theo đám tóc dài ấy.

Mắt nữ quỷ trắng dã, nổi đầy gân máu đỏ lựng, đang trừng trừng nhìn ông ta chằm chằm. Nửa khúc lưỡi đỏ lòm thòng xuống tận cằm, giọng nói nhừa nhựa đặc quánh âm khí:

“Công công… chỗ này, có quỷ đấy nhé.”

Phiên ngoại 2

Ta vứt bỏ nghi trượng xe ngựa, trực tiếp dẫn tám gã Ngự lâm quân phi ngựa phi nước đại về kinh đô.

Vừa tới cổng cung, bách hộ Ngự lâm quân rút lệnh bài vàng chói lóa ra. Thị vệ canh cổng vừa nhìn thấy đã lập tức lui lại nhường đường.

Vị phu quân Thái tử trên danh nghĩa của ta, xét ra tuổi tác cũng xấp xỉ bằng phụ thân xui xẻo của ta. Vừa trông thấy ta, ông ấy đã tỏ ra hơi mất tự nhiên. Còn Cố Cửu Châu lại kính cẩn khom người, cao giọng gọi ta: “Tiểu nương.”

Ta không thừa lời hàn huyên, bảo Tưởng thị bồng theo đứa con trốn vào trong tẩm điện của Thái tử. Sau đó rút ra vài tấm phù chu sa trừ tà, dán kín hết cửa sổ, cửa chính và cột xà bốn góc tẩm điện, đề phòng mấy thứ dơ bẩn xâm nhập.

Tiếp đó, ta cất công chọn một cung nữ thật gan dạ, tính tình điềm tĩnh chắc chắn. Ta bắt cô ta mặc quần áo Tưởng thị hay mặc ngày thường. Tô ma ma lấy chăn gấm tã lót độn đầy bông xốp, gói ghém thành hình dạng một đứa trẻ sơ sinh, đưa cho cung nữ ấy ôm vào lòng.

Cung nữ này cải trang thành Tưởng thị, ôm tiểu hoàng tằng tôn giả ngồi ngoan trong điện, lẳng lặng đợi lệ quỷ tìm tới cửa.

Ta đưa tay chấm chu sa, điểm một ấn dẫn hồn phù ngay trên trán cung nữ ấy. Cô cung nữ kia biết chuyến này có thể đi vào chỗ chết, nhưng vẫn cắn răng làm theo, bởi cô ta biết chỉ cần lọt qua được cửa ải này, cô ta sẽ có cơ hội một bước lên mây.

Nửa đêm canh ba, một cơn âm phong cuồn cuộn thổi thốc vào điện. Khuôn mặt vặn vẹo gớm ghiếc của Thẩm Bích Châu từ từ hiện hình. Bà ta trừng đôi mắt đỏ ngầu, nhe cái mồm đỏ lòm to như chậu máu, cắm đầu lao thẳng về phía cung nữ nọ.

Sư môn ta từ lâu đã có quy củ: Vong hồn sinh sát, oan ức nhẹ thì dùng cách độ hóa, nhưng một khi chấp niệm đã thâm căn cố đế, thì chỉ có nước áp dụng biện pháp trấn sát.

Sư phụ ta hay bảo: “Cứ tiên lễ hậu binh.”

Ta mở lời khuyên giải, nhưng Thẩm Bích Châu chấp niệm đã ăn vào tận tủy, bà ta rống lên the thé:

“Con trai ta chết thảm tại lầu Hái Sao, ta phải lấy mạng huyết mạch nhà họ Cố, bắt chúng đền mạng để xoa dịu nỗi đau mất con này!”

Ta lấy máu trên đầu ngón tay của hoàng tằng tôn, vẽ thành một lá bùa nhét vào trong cái tã gấm. Dưới mắt bà ta, bọc tã giả đó đích thị là một đứa trẻ sơ sinh bằng xương bằng thịt.

Bà ta điên cuồng lao thẳng tới cái tã, quyết lấy mạng bằng được.

Ta chặn bà ta lại, lạnh lùng hỏi: “Trước lúc ta về kinh, sao bà không xuống tay sớm?”

Bà ta gầm rú thê lương: “Ngươi tưởng ta không muốn sao! Trên người thằng ranh con đó lúc nào cũng tỏa ra vầng sáng vàng hộ thể!”

Ta bừng tỉnh đại ngộ.

Lần trước trước khi đi khỏi kinh thành, Cố Cửu Châu đã từng xin ta một tấm kim phù hộ mệnh…

Ta trầm giọng nói: “Nếu bà chịu buông bỏ chấp niệm, không tiếp tục hại người nữa, ta sẽ siêu độ vong hồn bà, tiễn bà xuống địa phủ luân hồi chuyển kiếp.”

Thẩm Bích Châu lúc này cũng đã hao tổn quá nửa khí lực, chần chừ do dự một chốc rồi lẳng lặng gật đầu ưng thuận.

Thế nhưng ta vừa mới xoay lưng đi, bà ta đã bất thình lình nổi đóa làm loạn. Bộ móng vuốt sắc nhọn hung hăng vồ lấy cái tã gấm, nghe “xoẹt” một tiếng xé rách toạc miếng vải gấm.

Chiếc chuông vàng im lìm tĩnh lặng suốt cả một đêm, nay đột nhiên vang lên những tiếng reng reng dồn dập.

Ta chầm chậm rút từ sau lưng ra một thanh kiếm gỗ đào chạm trổ đầy kim văn phù chú, chân đã dẫm sẵn bước Thiên Cương bộ pháp.

Chấp niệm chưa dứt, có thể trấn có thể thu.

Nhưng một khi chuông vàng đã điểm, chỉ chém chứ không độ!

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...