Muốn thứ gì thì sẽ cố gắng đạt được.
Có ta ở bên, hắn đâu cần bận tâm chuyện hôn sự.
Nếu là ta thì sớm đã vì đau lòng cho hắn mà ôm hết mọi việc vào người rồi.
Đâu giống Thẩm Oánh, chỉ chọn một cây trâm thôi cũng phải phân vân suốt bốn năm ngày.
Gặp chút chuyện nhỏ là khóc lóc.
Chuyện gì cũng không hiểu.
Chỉ biết mở to đôi mắt nhìn người khác đầy hoang mang.
…
Tạ Quân phiền muộn day trán.
Nếu là Đồ Cẩm Tú thì đã nhìn ra việc hắn mất kiên nhẫn để im lặng rồi.
Nhưng Thẩm Oánh vẫn tiếp tục nói.
Thiếu nữ vốn nên thuần khiết tốt đẹp trong ký ức hắn… từ lúc nào đã trở nên giống một con ruồi ồn ào khiến người ta chán ghét như thế.
Đúng lúc ấy, người đi trên phố đột nhiên vội vã hẳn lên.
“Mau lên, tướng phủ đang ném tú cầu tuyển rể, chúng ta đi xem náo nhiệt đi!”
“Ta nhớ thiên kim tướng phủ chẳng phải là Thái t.ử phi tương lai sao, sao lại tuyển phu?”
“Tin tức của ngươi cũ quá rồi. Đồ tiểu thư với Thái t.ử sớm đã mạnh ai nấy cưới, không còn liên quan gì nữa.”
Tạ Quân sững người.
Hóa ra…
Những lời nàng nói hôm đó đều là thật?
…
Ta nhìn những thanh niên tài tuấn dưới bậc thềm.
Đều là người do phụ thân mẫu thân ngàn chọn vạn tuyển, dung mạo và phẩm hạnh đều thuộc hàng nhất đẳng.
Mẫu thân nhắc ta:
“Cẩm Tú, đến giờ rồi.”
Ta cầm lấy tú cầu hạ nhân đưa tới.
Tùy tay ném xuống.
Sau một hồi tranh đoạt.
Tú cầu rơi vào tay một nam t.ử áo xanh. Hắn mừng rỡ ôm tú cầu chạy tới trước mặt ta.
“Đồ cô nương, ta bắt được rồi!”
“Ta chỉ hỏi ngươi một câu. Sau khi ở rể, nhà ta sẽ không can thiệp vào con đường làm quan của ngươi, ngươi có ý kiến gì không?”
“Thi đỗ công danh là chuyện của chính ta. Ta vốn không có ý dựa dẫm vào tướng phủ.
”
Câu trả lời cũng không tệ.
Ta vừa định gật đầu.
Tiếng vó ngựa bỗng vang lên.
“Đồ Cẩm Tú, nàng không được gả!”
Tạ Quân tung người xuống ngựa, nhanh ch.óng đi về phía ta, giọng trầm xuống.
“Nàng là trắc phi của ta, sao có thể tái giá cho người khác?”
Ta bất đắc dĩ nói:
“Điện hạ nhớ nhầm rồi chăng? Ta chưa từng đồng ý chuyện làm trắc phi.”
Hắn mím môi.
Dường như cũng nhớ ra giữa chúng ta căn bản không có hôn ước, liền đổi giọng.
“Nàng và ta nhiều năm như hình với bóng, sớm đã không còn trong sạch.”
“Đừng quên, năm đó khi nàng bệnh, chính ta đã túc trực bên giường chăm sóc nàng.”
Nghe vậy, sắc mặt nam t.ử áo xanh lập tức nghiêm lại.
Ở thời này, sự trong sạch của nữ t.ử còn quan trọng hơn cả tính mạng.
Nam t.ử ấy theo bản năng trả tú cầu lại.
Những người khác cũng bắt đầu bàn tán.
“Đồ cô nương đã không còn là thân trong sạch rồi, sao còn tổ chức tuyển phu? Chẳng phải đang đùa giỡn chúng ta sao?”
“Biết sớm chuyện này thì ta còn tới làm gì, lãng phí thời gian.”
Ta tức đến cực điểm.
Dù là kiếp trước hay kiếp này, trước khi thành thân, ta và Tạ Quân chưa từng vượt quá khuôn phép.
Năm đó ta mắc bệnh đậu mùa, hắn tới chăm sóc cũng là cách một tấm rèm, tránh tiếp xúc thân thể.
Ta lạnh mặt.
“Nếu điện hạ còn tiếp tục hủy hoại thanh danh trong sạch của ta, vậy đừng trách ta vào cung xin Hoàng thượng làm chủ.”
Đây là lần đầu tiên ta nổi giận với hắn.
Tạ Quân dường như hơi hoảng, vội nói:
“Ta chỉ sợ nàng gả cho người khác, ta…”
“Điện hạ.”
Sắc mặt phụ thân ta khó coi, lên tiếng cắt ngang hắn.
“Hôm nay là ngày tiểu nữ tuyển phu, xin điện hạ đừng quấy nhiễu.”
“Đưa điện hạ về Đông Cung.”
Phụ thân ta ra hiệu cho hạ nhân cưỡng ép mời Tạ Quân rời đi.
Chaporia
Bình Luận (0)