20px

Nhưng vì hắn náo loạn như vậy.

Không còn ai dám tranh tú cầu nữa.

Cho dù ta vẫn là thân trong sạch, nhưng một khi đã dính dáng đến Tạ Quân, chẳng ai dám tranh với Thái t.ử.

Chuyện tuyển phu đành phải bỏ dở.

Phụ thân mẫu thân tức giận đến mức vừa hồi phủ đã mắng Tạ Quân.

“Hắn rõ ràng đã có Thái t.ử phi rồi mà còn nhớ thương Cẩm Tú, đúng là ăn trong bát còn nhìn trong nồi.”

“Công khai làm nhục thanh danh trong sạch của nữ nhi chúng ta, ngày mai lên triều ta nhất định phải bẩm rõ với Hoàng thượng!”

Ta chỉ nhìn đạo thánh chỉ để trống kia mà ngẩn người.

Trong lòng chợt nảy ra một ý nghĩ.

Hôm sau.

Tạ Quân phái người mời ta tới trà lâu.

Ta vốn không muốn gặp lại hắn.

Sau khi ta tìm cớ từ chối, hắn lại sai người đưa đồ tới.

Từ vải vóc đến thẻ vàng.

Ta không hiểu vì sao hắn lại đem đồ của Thẩm Oánh tới cho ta làm gì.

Tất cả đều bảo người trả về.

Cho đến khi hạ nhân ôm vào một con ch.ó nhỏ.

“Tiểu thư, Thái t.ử lại sai người đưa đồ tới, nói đây là hậu duệ của sói và ch.ó, là giống trước kia người muốn có nhất.”

“Thái t.ử còn nói, ngài ấy đã đặt tên cho nó, gọi là Niệm Niệm, nghĩa là nhớ nhung người.”

Tim ta đột nhiên thắt lại.

Hơi thở cũng nghẹn cứng.

Con ch.ó nhỏ này có cùng tên với nữ nhi của Thẩm Oánh ở kiếp trước.

Là hắn cũng trọng sinh?

Hay chỉ là trùng hợp?

Ta không biết.

Ta chỉ biết, cuối cùng ta cũng hiểu vì sao Tạ Quân nhất định phải đặt tên đứa trẻ là Niệm Niệm.

Vì khi nhìn đứa trẻ ấy hắn nhớ về Thẩm Oánh.

Nên hắn nhẫn tâm để cốt nhục của ta vĩnh viễn nằm lại trong đêm đông, không thể trở về.

Ta nâng tay.

Ấn nhẹ khóe mắt.

“Sau này, đồ của Tạ Quân cứ trực tiếp ném ra ngoài, không cần đưa tới cho ta.”

Đêm xuống.

Có lẽ vì ban ngày nhớ tới chuyện kiếp trước, ta trằn trọc mãi không ngủ được.

Đột nhiên nghe bên ngoài truyền tới tiếng động.

Giống như có thứ gì đó rơi xuống đất.

Ta vội định gọi người.

Nhưng qua khung cửa sổ hé mở, ta lại nhìn thấy Tạ Quân.

Hắn đứng dưới ánh trăng.

Mày mắt được ánh trăng phủ lên vẻ dịu dàng, thấp thoáng còn mang theo chút u oán.

“Mấy ngày nay nàng không gặp ta, ta chỉ có thể trèo tường tới tìm nàng.”

Ta không đi ra ngoài.

Chỉ bước tới bên cửa sổ.

“Điện hạ làm vậy không thấy trái lễ nghi sao?”

“Nhưng ta nhớ nàng.”

Tạ Quân nhìn ta chăm chú.

“Cẩm Tú, ta biết nàng không cam lòng vì Thái t.ử phi là Thẩm Oánh, cũng giận ta thời gian trước không tới tìm nàng.”

“Khi ấy ta tưởng mình thích Thẩm Oánh nên khắp nơi đều xem nhẹ nàng. Nhưng bây giờ ta mới biết, người ta thật sự thích là nàng.”

“Đối với Thẩm Oánh, ta chẳng qua chỉ là sự thương hại vì hoàn cảnh của nàng ta.”

Ta nhớ kiếp trước, lúc say rượu Tạ Quân từng kể chuyện giữa hắn và Thẩm Oánh.

Hắn và Thẩm Oánh bắt đầu từ một lần nhất kiến chung tình.

Thẩm Oánh được Hầu phủ đưa vào cung dự yến, bởi tính tình nhút nhát lại không được sủng ái, nên một mình trốn trong góc, ăn ngấu nghiến đồ ăn.

Hắn chưa từng thấy có người nào lại cảm thấy thức ăn trong yến tiệc ngon đến vậy.

Vì thế nhìn thêm vài lần.

Sau đó sai người đi nghe ngóng, mới biết Thẩm Oánh ở Hầu phủ thường xuyên ăn không đủ no.

Trong lòng liền sinh ra thương tiếc.

Từ đó về sau, hắn luôn nhớ tới dáng vẻ nàng ta ôm điểm tâm ăn rồi quên mất hơn mười năm giữa ta và hắn.

Lúc này, Tạ Quân tiến lại gần, móc lấy ngón út của ta.

“Đừng giận nữa, được không?”

Hắn xòe lòng bàn tay.

Chờ ta giống như trước kia, vì câu nói này mà mềm lòng, nắm lấy tay hắn.

Nhưng hiện giờ.

Trong lòng ta chỉ còn chán ghét.

Dù Tạ Quân có thích ta, ta cũng không cần.

Ta rút tay về.

“Ta và điện hạ vẫn luôn bình tĩnh nói chuyện.”

“Cũng xin điện hạ tự trọng. Ta chỉ xem người như huynh trưởng cùng lớn lên từ nhỏ, không có tâm tư nào khác.”

Hắn không tin, nắm c.h.ặ.t t.a.y ta.

“Chúng ta nhiều năm như vậy, ánh mắt nàng nhìn ta đều lộ rõ vui mừng. Sao nàng có thể không thích ta?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...