Sức tay Tạ Quân rất lớn.
Lần này ta không giãy ra được.
Bất đắc dĩ, ta hô lên:
“Có trộm!”
Hắn buộc phải buông tay rời đi.
Nếu chuyện hắn trèo tường vào khuê phòng giữa đêm truyền ra ngoài, thanh danh của hắn cũng sẽ bị tổn hại.
Hạ nhân vội vàng cầm gậy gộc chạy tới.
Ta tùy tiện tìm một lý do qua loa cho xong, rồi sai người canh trong viện, tránh để Tạ Quân lại tới.
Chưa đến hai ngày sau, ta nghe mẫu thân nói với ta:
“Nghe nói Thái t.ử đã bố trí lại hôn lễ, muốn cho Thẩm Oánh mọi thứ tốt nhất. Ngay cả t.h.ả.m đỏ trải đường cũng thêu chỉ vàng.”
“Hắn rốt cuộc muốn làm gì? Một bên quấn lấy con không buông còn làm nhục con, một bên lại đối tốt với người khác, nâng niu người ta trong lòng bàn tay.”
Ta cũng không hiểu nổi Tạ Quân nữa.
Ta vuốt ve đạo thánh chỉ kia.
Nhưng mãi vẫn không thể viết xuống ý nghĩ đã nảy ra hôm ấy.
Dù sao, nó hoàn toàn trái ngược với mọi khuôn phép và lễ giáo mà ta được học từ nhỏ.
Cảm thấy phiền muộn, ta ra ngoài tản bộ thư giản.
Không ngờ lại vô tình gặp Tạ Quân và Thẩm Oánh.
Người mấy ngày trước còn thâm tình tha thiết với ta, hiện giờ lại đang phát bánh hỷ cho bách tính, tuyên bố rằng hắn sắp đại hôn.
Nhưng chân mày Tạ Quân cau lại.
Dường như tâm trạng không tốt.
Phát hiện ra ta.
Hắn bỗng cong môi.
Ôm lấy Thẩm Oánh bên cạnh, ân cần nói:
“Để cung nhân đi phát là được, nàng đừng để bản thân mệt.”
Thẩm Oánh được sủng mà kinh ngạc, vội đặt đồ trong tay xuống.
Tạ Quân làm như thể vừa nhìn thấy ta, tùy tiền cầm một hộp bánh hỷ đưa tới.
“Ta và Oánh Nhi ngày kia sẽ thành thân, nàng cũng hưởng chút hỷ khí đi.”
“Chúc mừng điện hạ.”
Ta khách sáo nói vài câu chúc phúc.
Đến khi ta định nhận lấy hộp bánh.
Tạ Quân lại nắm c.h.ặ.t không buông.
Ánh mắt lạnh xuống.
“Vừa hay ta và Oánh Nhi định đi dùng bữa trưa. Đồ đại tiểu thư, chi bằng đi cùng?”
Ta nhíu mày.
“Nhưng ta…”
“Đây là mệnh lệnh.”
…
Tạ Quân đại diện cho hoàng thất.
Ta không thể chống lại hoàng quyền.
Đành bất đắc dĩ đi theo hắn.
Hắn gọi đầy một bàn thức ăn.
Khi gắp cho Thẩm Oánh, mày mắt hắn dịu dàng.
“Còn nhớ lần đầu tiên gặp nàng không? Khi đó nàng cũng ăn món này, đáng yêu như một con thỏ.”
Thẩm Oánh mím môi, muốn nói lại thôi.
“Thiếp bị dị ứng với món này, có lẽ điện hạ nhớ nhầm rồi…”
Động tác của Tạ Quân khựng lại, rồi cười nói:
“Là lỗi của ta. Gần đây bận chuyện hôn sự của chúng ta quá nên trí nhớ rối loạn.”
“Để ta bảo người dọn xuống.”
“Những món khác nàng thử xem, đều là món nàng thích ăn.”
Hắn lại nhớ nhầm rồi.
Người thích ăn cay…
Là ta.
Thẩm Oánh từ trước tới nay không ăn cay, mới ăn một miếng đã sặc đến đỏ mắt.
Tạ Quân cố tình không phát hiện, tiếp tục gắp thức ăn cho nàng ta.
Nàng ta không dám từ chối, siết c.h.ặ.t đôi đũa, chậm chạp mãi không muốn ăn.
Ta nhìn không nổi nữa.
Chủ động giải vây.
“Thẩm nhị tiểu thư, ta nhớ tiệm vải lần trước cô mua đã có hàng mới. Vừa hay ta cũng muốn may y phục mới, hay là ta đi cùng cô xem thử, tiện chọn vài loại vải cho hôn lễ.”
“Vậy thì tốt quá.”
Thẩm Oánh cảm kích đứng dậy định đi theo ta.
Choang…
Tạ Quân đặt mạnh đôi đũa xuống.
Sau khi để Thẩm Oánh rời đi trước, hắn nhìn chằm chằm vào ta.
“Nàng không nhìn ra ta đang giận nàng sao? Vì sao còn giúp nàng ta nói chuyện?”
Ta nhàn nhạt đáp:
“Điện hạ không cần phải như vậy…”
Chaporia
Bình Luận (0)