20px

“Thật ấu trĩ.”

Hắn nghẹn lại.

Không biết là tức vì lời ta nói, hay tức vì thái độ của ta.

Hốc mắt hơi đỏ lên.

“Thẩm Oánh chiếm vị trí Thái t.ử phi của nàng, nàng không tức giận.”

“Ta sắp thành thân với nàng ta, nàng cũng không tức giận.”

“Đồ Cẩm Tú, nàng thật sự không còn để tâm tới ta nữa sao!”

Ta thở dài.

“Điện hạ đừng làm loạn nữa.”

“Ta và ngài sớm đã không còn quan hệ gì.”

“Ta còn tranh cái gì đây.”

Hàng mi Tạ Quân run lên.

Đôi mắt có ánh nước.

Mang theo vài phần cầu xin.

“Vậy nàng nói cho ta biết, rốt cuộc ta phải làm thế nào chúng ta mới có thể trở về như trước kia?”

“Những thứ đó ta đều đưa tới cho nàng rồi, ta hết lần này tới lần khác cúi đầu dỗ dành nàng, thật sự không biết mình còn có thể làm gì nữa…”

Hắn bất lực che mặt.

Hiếm hoi lộ ra vẻ yếu đuối.

Ta cúi mắt, nhìn giọt nước mắt rơi xuống mặt bàn của hắn, nhẹ giọng nói:

“Thật ra, ta từng mơ một giấc mộng.”

“Trong mộng, ta gả cho ngài, nhưng cả hai chúng ta đều không hạnh phúc. Ngày nào ngài cũng hối hận vì năm xưa không cưới Thẩm Oánh.”

“Đó chỉ là giấc mộng thôi, cũng không có nghĩa ta sẽ làm ra những chuyện ấy.”

Nhưng những điều đó…

Lại chính là tất cả những gì ngươi đã làm với ta ở kiếp trước.

Ta không biết phải nói cho hắn nghe chuyện hoang đường này thế nào.

Mà ta cũng không muốn phí lời thêm nữa.

Ta lướt qua hắn rời đi.

Mặc cho Tạ Quân gọi tên ta, ta cũng không quay đầu lại.

Trở về phủ.

Ta lại một lần nữa trải đạo thánh chỉ để trống ra.

Khó khăn lắm mới được sống lại, ta không muốn giẫm lên vết xe đổ.

Càng không muốn tiếp tục sống theo khuôn phép.

Ta cũng muốn…

Được làm chính mình.

Sau khi viết xong ý nghĩ ấy.

Tạ Quân lại xảy ra chuyện.

Tạ Quân vào cung xin chỉ.

Cầu Hoàng thượng ban hôn cho ta và hắn.

Trước đó không lâu, phụ thân ta đã dâng tấu, tố cáo chuyện hắn công khai hủy hoại thanh danh trong sạch của ta.

Hoàng thượng vốn đã bất mãn với hành vi của hắn.

Hiện giờ hắn còn muốn đổi Thái t.ử phi, hoàn toàn không để Hầu phủ vào mắt.

Vì thế hoàng thượng phạt hắn cấm túc nửa tháng.

Sau khi được giải cấm sẽ lập tức thành thân với Thẩm Oánh.

Nhưng Tạ Quân lại không chịu, hắn cứng đầu chống lại.

“Nhi thần chỉ nhận Đồ Cẩm Tú là Thái t.ử phi!”

“Nếu phụ hoàng không đồng ý, nhi thần sẽ quỳ mãi ở đây không đứng dậy!”

“Khẩn cầu phụ hoàng thành toàn tâm nguyện cho nhi thần!”

Hoàng thượng hoàn toàn nổi giận.

“Hồ nháo! Trong đầu chỉ có tình tình ái ái, sau này làm sao gánh nổi đại nghiệp!”

“Trẫm thấy ngươi đúng là thiếu đòn!”

Ngay trong ngày, Hoàng thượng đã sai người kéo Tạ Quân xuống đ.á.n.h hai mươi đại bản.

Chuyện này truyền đi khắp nơi.

Hoàng hậu triệu kiến ta.

Vẫn ôn hòa như trước kia.

Nhưng sau khi ta quỳ xuống hành lễ, bà lại không cho ta đứng dậy.

“Nghe nói lần tuyển phu trước con chưa chọn được người thích hợp. Vừa hay bản cung có vài nhân tuyển, nếu con vừa ý ai, hôm nay bản cung sẽ đi xin chỉ với Hoàng thượng.”

Nghe thì như đang thương lượng.

Nhưng thực tế không cho phép từ chối.

Dù sao Thái t.ử cũng là con ruột của bà.

Bà không thể để hắn xảy ra chuyện, rồi vì ta mà hủy hoại chính mình.

Ta nói ra suy nghĩ của mình.

“Đa tạ nương nương nhớ tới thần nữ, nhưng ít ngày nữa thần nữ sẽ rời kinh, ngày về chưa định, e rằng phải phụ ý tốt của người.”

Nghe ta nói muốn rời đi, Hoàng hậu trầm ngâm một lát.

Rồi hàng mày dần giãn ra.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...