20px

“Cũng được. Đợi sau này khi con muốn thành gia, bản cung sẽ lại ban hôn cho con.”

Rời khỏi Phượng Nghi cung.

Ta liền gặp Tạ Quân đang trong bộ dạng suy yếu.

Hắn tới quá vội, ngay cả cổ áo cũng chưa cài chỉnh tề.

“Cẩm Tú, nàng vào cung là để tìm ta sao?”

“Nàng đừng lo, phía phụ hoàng ta sẽ nghĩ cách…”

“Tạ Quân.”

Đây là lần đầu tiên ta gọi thẳng tên hắn.

Ta mở đạo thánh chỉ từng để trống kia ra.

Trên đó viết: Ta cả đời không được lấy tướng công.

Chương 7

“Đời này ta sẽ không gả cho bất kỳ ai, chỉ cầu ngài buông tha cho ta.”

Tạ Quân sững sờ.

Cố gắng khuyên ta đổi ý.

“Nhưng lỡ như nàng bị người khác bắt nạt thì phải làm sao? Đến một người làm chủ cho nàng cũng không có…”

“Ta có thể tự bảo vệ bản thân.”

“Cho nên, xin điện hạ đừng tiếp tục khiến ta buồn nôn nữa.”

Ta nhìn hắn, từng chữ từng chữ nói rõ:

“Sự dây dưa của ngài… thật sự khiến người ta ghê tởm.”

Sắc mặt Tạ Quân lập tức trắng bệch.

Thân hình lảo đảo.

Khuỵu xuống quỳ trên mặt đất.

Tạ Quân bệnh rồi.

Vết thương chưa lành lại còn đứng trong tuyết quá lâu, nhiễm phong hàn, giống hệt ta ở kiếp trước bị sốt cao không lui.

Người nói cho ta biết chuyện này…

Là Thẩm Oánh.

Nàng ta cầm chén trà, thấp giọng nói:

“Ta đã tới gặp điện hạ. Ý thức của ngài ấy không rõ ràng, vẫn luôn gọi tên cô.”

“Thật ra ta hiểu rất rõ, người nên làm Thái t.ử phi vốn là cô. Chính cô đã nhường chiếc thẻ vàng ấy cho ta.”

“Ban đầu ta còn tưởng điện hạ thích ta, nhưng không phải.”

“Ở cạnh ta, ngài ấy luôn nhắc tới cô.”

“Mỗi lần nói về cô, ngài ấy đều giống như có nói mãi cũng không hết chuyện.”

“Ta nhìn ra được… điện hạ thích cô.

Ta khựng lại.

Con người đúng là kỳ lạ.

Lúc có được thì không muốn trân trọng.

Đến khi lấy lại thứ từng đ.á.n.h mất, lại bắt đầu nhớ nhung thứ ban đầu.

Đột nhiên, Thẩm Oánh quỳ xuống.

“Đồ cô nương, coi như ta cầu xin cô, cô đi gặp điện hạ đi. Ngài ấy thật sự rất nhớ cô.”

“Cô muốn lấy lại vị trí Thái t.ử phi cũng được, muốn ta biến mất cũng được, chỉ cầu xin cô đi gặp ngài ấy một lần…”

Nàng ta thật lòng thích Tạ Quân.

Nhưng hắn không xứng với Thẩm Oánh.

Cũng không xứng với ta.

Ta đưa tay.

Đỡ Thẩm Oánh đứng dậy.

Ta đồng ý với nàng ta.

Buổi chiều.

Ta tới Đông Cung.

Tạ Quân trông tiều tụy vô cùng.

Hắn nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch.

Vừa nhìn thấy ta, đôi mắt mờ đục lập tức ngập nước.

“Cẩm Tú…”

“Ta cũng mơ giấc mộng nàng từng nói. Trong mộng, chúng ta thành thân. Vốn nên là chuyện vui, nhưng ta lại luôn nhớ mãi không quên Thẩm Oánh, oán trách nàng là thiên kim tướng phủ, còn nàng ấy chỉ là thứ nữ, không thể gả cho ta…”

“Ta còn mơ thấy đứa trẻ nàng khó khăn lắm mới m.a.n.g t.h.a.i được bị ta làm cho sinh non.”

“Đứa trẻ ấy bẩm sinh phát triển không tốt, thái y nói không cứu được. Ta liền động tà niệm, lén ôm đứa con Thẩm Oánh để lại về.”

“Còn con của chúng ta… ta sợ nàng phát hiện nên đã sai người đem chôn ngoài bãi tha ma…”

Ta đột ngột ngẩng đầu nhìn hắn.

Ta vẫn luôn cho rằng con mình ít ra vẫn có cơ hội được sống.

Không ngờ… ngay từ đầu đứa bé ấy đã không thể sống nổi.

Nhưng đó là cốt nhục thân sinh của hắn.

Sao hắn có thể ném nó vào bãi tha ma!

Tạ Quân vẫn tiếp tục nói:

“Xin lỗi Cẩm Tú, ta thật sự không biết người mình thích là nàng. Ta vẫn luôn làm những chuyện tổn thương nàng…”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...