20px

“Nàng có thể cho ta thêm một cơ hội cuối cùng không…”

“Nàng tới gặp ta… cũng là vì trong lòng vẫn còn ta, đúng không…”

Hắn nhìn ta đầy mong đợi, gần như van xin.

“Coi như thương hại ta… lừa ta một lần cũng được…”

Ta không làm vậy.

“Là Thẩm Oánh quỳ xuống cầu xin ta tới gặp ngài.”

“Nghe nói Hoàng thượng đã sai Khâm Thiên Giám chọn lại ngày. Đợi đến khi ngài khỏi bệnh sẽ thành thân với Thẩm Oánh.”

“Ngày mai ta sẽ rời kinh, không thể tham dự hôn lễ của ngài nữa.”

“Vậy nên ta chúc cho người… được như ý nguyện, trăm năm hạnh phúc.”

Cổ họng Tạ Quân nghẹn lại.

“Nàng muốn đi đâu… nàng không cần ta nữa sao?”

“Tâm nguyện của ta chính là cưới nàng. Nếu nàng không còn ở đây, ta còn tính là được như ý nguyện gì nữa?”

Khí huyết hắn dâng lên, bất ngờ phun ra một ngụm m.á.u.

Ngã lăn xuống giường.

Hắn cố chấp muốn kéo lấy ta, muốn ta nói rõ ràng với hắn.

Nhưng ta không chút do dự xoay người rời đi.

Chỉ nghe phía sau vang lên tiếng gọi xé lòng.

“Cẩm Tú! Đồ Cẩm Tú! Nàng quay lại đi!”

“Vì sao nàng lại không yêu ta nữa rồi!”

Tạ Quân bị ta kích thích đến mức bệnh càng nặng hơn.

Nhưng ta không tới gặp hắn nữa.

Ta thu dọn hành trang, chuẩn bị lên đường.

Phụ thân mẫu thân biết ta viết lên thánh chỉ chuyện cả đời không được thành thân vừa tức giận vừa không hiểu nổi.

“Nào có nữ t.

ử nào không thành thân, không giúp phu quân sinh con nuôi con chứ? Con đúng là hồ nháo! Không sợ bị người đời chọc thủng sống lưng sao!”

Nhưng ta muốn thử sống một cuộc đời không có khuôn phép và lễ giáo.

Có thánh chỉ trong tay, dù phụ thân mẫu thân tức giận cũng không còn cách nào khác, cuối cùng vẫn phải để ta rời đi.

Sau khi từ biệt họ.

Ta bắt đầu du ngoạn thiên hạ.

Đi đi dừng dừng.

Lúc ấy ta mới phát hiện, thế gian này rộng lớn hơn ta tưởng rất nhiều.

Thỉnh thoảng, ta cũng nghe được bách tính nhắc tới chuyện kinh thành.

Nghe nói Tạ Quân hồi phục không tốt, để lại bệnh căn, cả đời đều phải uống t.h.u.ố.c dưỡng thân.

Nghe nói vị Thái t.ử phi tương lai kia cũng gan lớn hủy hôn, gả cho người khác.

Nghe nói Tạ Quân cưới một thiên kim quan gia khác, ngày đại hôn hắn khóc rất lâu, luôn miệng gọi tên một người.

Nghe nói sau khi đăng cơ, Tạ Quân từ chối lập Thái t.ử phi làm hoàng hậu, chỉ phong quý phi, bỏ trống hậu vị.

Nghe nói cứ mỗi mười ngày, hắn lại tới ở trong chùa vài hôm, dường như đang tế bái ai đó.

Nghe nói Tạ Quân phá bỏ quy củ nữ t.ử bắt buộc phải thành thân, cho phép tất cả nữ t.ử được buôn bán, vào triều làm quan…

Cuối cùng hắn cũng làm được một chuyện tốt.

Ta mỉm cười định ra nơi mình sẽ tới vào ngày mai.

Mọi chuyện của kiếp trước đều đã qua rồi.

Kiếp này, ta chỉ cần sống theo ý mình là đủ.

-HẾT-

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...