16
Tôi lại bị bắt trở về.
Vãn Vãn giúp Tiểu Kỷ xử lý vết bỏng và vết cào, vẻ mặt đầy xót xa.
Tiểu Kỷ đau đến mức “suýt” một tiếng, phàn nàn:
“Anh Trình, cô ta đối xử với em thế này mà anh còn cho cô ta ăn cơm à?”
Anh lập trình viên tay bưng bát cơm vừa nấu xong, giọng điệu không nhanh không chậm:
“Chú trúng chiêu là do chú vô năng.”
“Sao anh có thể vì sự vô năng của chú mà trừng phạt người khác được?”
Tiểu Kỷ nghẹn họng.
Tôi nuốt một miếng cơm, cẩn thận lên tiếng:
“Cái đó, Đại Hoàng là mèo hoang tôi nhận nuôi, vẫn chưa tiêm phòng dại đâu.”
“Vết thương của Tiểu Kỷ chắc là phải xử lý gấp một chút.”
Tiểu Kỷ khinh khỉnh xì một tiếng, vẻ mặt đầy khinh thường.
Vãn Vãn xem xét kỹ vết cào, nói với anh lập trình viên:
“Anh Trình, vết thương này sâu thật đấy, dù con mèo này không có bệnh thì Tiểu Kỷ cũng phải đi tiêm phòng uốn ván.”
Anh lập trình viên gật đầu:
“Cô đưa chú ấy đi tiêm ngay đi.”
Tiểu Kỷ được Vãn Vãn dìu đứng dậy, đi được vài bước bỗng nhiên quay đầu lại:
“Anh Trình, không phải anh cố ý đuổi em đi để ở riêng bồi dưỡng tình cảm với cô ta đấy chứ?”
Anh lập trình viên ngước mắt nhìn hắn, nhướng mày:
“Anh không phủ nhận là có kế hoạch đó.”
Tiểu Kỷ nghiến răng: “Thế này không công bằng!”
Anh lập trình viên lạnh lùng liếc hắn một cái:
“Chú không cần cái mặt này nữa à?”
Tiểu Kỷ sờ vết thương trên mặt, cuối cùng vẫn đi ra ngoài cùng Vãn Vãn.
Trong phòng chỉ còn lại tôi và anh lập trình viên.
17
Tôi hỏi:
“Đại Hoàng đâu?”
“Các người làm gì nó rồi?”
Anh lập trình viên dường như rất kinh ngạc:
“Cô đã thành ra thế này rồi mà còn quan tâm con mèo đó…”
Anh ta cười cười:
“Con mèo đó nhanh nhẹn thật đấy, chúng tôi không bắt được, nó chui qua một ô cửa sổ đang mở rồi nhảy từ cục nóng điều hòa sang ban công nhà khác rồi.”
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Đại Hoàng rất khôn ngoan, chắc chắn sẽ tìm được chỗ trốn.
Anh lập trình viên hỏi:
“Cô không muốn hỏi xem chúng tôi định sắp xếp cho cô thế nào à?”
Ánh mắt tôi đảo qua căn phòng của chính mình.
Nơi này sau khi bị Tiểu Kỷ và Vãn Vãn lục lọi thì chẳng khác nào vừa bị trộm, quần áo và sách vở bị vứt lung tung lộn xộn.
Tôi nói: “Lúc đầu tôi rất sợ…”
Anh lập trình viên truy vấn: “Rồi sao nữa?”
Tôi lắc đầu:
“Không có rồi sao nữa, hiện giờ tôi vẫn chưa hiểu rõ tình hình.”
Anh ta tiến lại gần tôi vài phân, rút ngắn khoảng cách xuống dưới mức an toàn.
Giọng anh ta rất đều đặn:
“Tình hình chẳng phải đã rõ mười mươi rồi sao?”
“Cô đơn thân độc mã tới một thành phố tuyến 18, dùng năm vạn tệ tiền tiết kiệm ít ỏi mua một căn hộ nhìn ra biển.”
“Cô hy vọng mình vớ được một tổ ấm giá hời, nhưng lại không nhận ra mình đã rơi vào hang sói…”
Tôi nói: “Chính vì nó quá rõ ràng nên tôi mới thấy hơi lạ.”
Anh ta lùi lại một bước, ánh mắt đầy vẻ hứng thú:
“Lạ chỗ nào?”
Tôi nói:
“Ba người các người đang rất nỗ lực diễn vai kẻ ác.”
“Nhưng lá gan của các người không đủ lớn.”
“Kẻ ác thực sự sẽ không ngại đụng đến dù chỉ một sợi lông của con tin.”
“Từ đầu đến cuối, các người chỉ là cắt điện nước, lục tung đồ đạc, nói mấy câu khiến người ta hoảng sợ—”
Tôi liếc nhìn bát cơm trộn trứng xào cà chua trước mặt:
“Anh xem, anh còn nấu cả cơm trưa cho con tin nữa kìa.”
Anh ta nhìn tôi hai giây, bỗng nhiên vung tay—
“Xoảng” một tiếng.
Bát cơm đó bị hất xuống đất, mảnh sứ vỡ tan tành.
Giọng anh ta lạnh xuống: “Giờ trông giống kẻ ác chưa?”
Tôi nói:
“Không giống.”
“Thực tế là tôi càng tin chắc vào phỏng đoán trước đó của mình hơn.”
“Các người đang diễn kịch, làm show thực tế, hoặc đang thực hiện một thí nghiệm xã hội học nào đó…”
Anh ta dường như có chút khổ sở, day day thái dương.
“Xem ra cô đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ…”
Anh ta đưa tay ra, cởi chiếc cúc áo đầu tiên của tôi.
Vừa cởi, vừa quan sát phản ứng của tôi.
Tôi cũng đang quan sát anh ta.
Cởi đến chiếc cúc thứ ba, trán anh ta lấm tấm mồ hôi lạnh.
Mặt anh ta càng ngày càng trắng bệch, trông giống hệt như một tờ màng nhựa.
Cuối cùng.
“Xè xè” một tiếng.
Từ trong tai anh ta có khói đen bốc ra.
Tay anh ta khựng lại ở đó, run rẩy một cách quái dị.
Giống như không biết nên rụt tay lại, hay là nên siết lấy cổ tôi.
“Hà.”
Tôi cười khan một tiếng.
Hóa ra là một con robot.
Hiện tại là năm 2068.
Dân số toàn cầu chỉ còn 120 triệu người, trong khi robot có tới 20 triệu.
Hầu hết là robot dịch vụ.
Tuy nhiên, có một bộ phận nhỏ được chế tạo tinh vi hơn gọi là bán robot, sử dụng phương thức kết hợp cơ thể sinh học và máy móc, trông không khác gì con người, thậm chí có thể ăn uống.
Loại robot này được gọi là “Nhãn Mục”.
Sự tồn tại của robot “Nhãn Mục” luôn là một lời đồn đại nơi đô thị.
Có người nói chúng trà trộn vào loài người để âm thầm gây ảnh hưởng; có người lại bảo chúng chỉ tiếp cận gần để học hỏi mô thức tư duy của nhân loại.
Không ai có câu trả lời xác đáng.
Bởi vì, chưa một người sống nào từng đưa ra được mô tả về “Nhãn Mục”.
Nói cách khác, bất kỳ ai nhận diện được “Nhãn Mục” đều biến mất không dấu vết.
Anh chàng lập trình viên trước mặt tôi biểu cảm càng lúc càng dữ tợn.
Trán anh ta ửng đỏ, rõ ràng là CPU sắp cháy đến nơi.
Tôi chồm tới, ấn sợi dây thừng trên tay vào trán anh ta.
Sợi dây nhanh chóng bị hóa than.
Sau khi đôi tay được tự do, tôi lập tức chộp lấy cổ tay anh ta.
Tôi khống chế tay anh ta, khiến nó kẹt cứng trên cổ họng mình.
Đồng tử anh ta co rụt lại, giọng nói lộ vẻ kinh hoàng:
“Cô… cô đang làm gì thế?”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, chậm rãi nói:
“Anh có thể giám sát tôi. Có thể bày trò quái ác mà không màng ranh giới. Nhưng anh không được phép làm hại mạng sống con người.”
Cổ họng tôi đau nhói vì bị ép chặt.
Nhưng tình cảnh của anh ta còn tệ hơn.
Có một điểm đỏ trong đồng tử anh ta đang lan ra nhanh chóng.
Tôi nói:
“Giờ anh có hai lựa chọn— Một là nói cho tôi biết sự thật về cái nơi Hạc Than này, hoặc là… vi phạm chuẩn mực cơ bản của robot.”
Đồng tử anh ta bị sắc đỏ chiếm trọn, cả người run bần bật như cầy sấy.
Dù chọn phương án nào thì anh ta cũng đều vi phạm chỉ thị ưu tiên cao nhất của mình.
Giây tiếp theo—
“Xè xè.”
Cơ thể anh lập trình viên bất động.
Sắc đỏ trên trán dần rút đi.
Anh ta hoàn toàn trở thành một đống sắt vụn.
Tôi xoa cái cổ đau nhức:
“Robot Nhãn Mục… mà chất lượng lại kém thế sao?”
19
Tôi đá anh ta hai cái, xác nhận robot đã hỏng hoàn toàn.
Tuy nhiên, tôi không hề lơ là.
Khả năng cao Tiểu Kỷ và Vãn Vãn cũng là “Nhãn Mục”.
Đối phó được một đứa là do hôm nay tôi may mắn.
Đối phó cùng lúc hai đứa là chuyện bất khả thi.
Robot không được làm hại tính mạng con người, nhưng chúng có rất nhiều cách khiến người ta sống không yên ổn.
Tôi nhét những thứ quan trọng nhất vào balo, vội vã rời khỏi căn nhà nhỏ mới ở được vài ngày này.
Tôi dùng tiền mặt bắt xe buýt đến bến xe khách gần nhất.
Bến xe đông đúc hơn tôi tưởng.
Trước dãy cửa bán vé thấp lè tè là dòng người chen chúc.
Có người kéo túi dứa, có người xách thùng nhựa đựng gà sống bên trong.
Tôi chợt thấy mơ hồ.
Có phải mình đã xuyên không về thế kỷ trước không?
Tôi chọn một cửa ít người hơn để xếp hàng.
Mỗi khi quay đầu lại, tôi luôn bắt gặp ai đó đang đánh giá mình.
Những ánh mắt đầy ẩn ý đó khiến tôi gai cả sống lưng.
Tôi nôn nóng muốn rời khỏi đây, trở về thành phố lớn bình thường.
Khó khăn lắm mới đến lượt tôi.
Tôi đẩy tiền vào trong:
“Đi Thượng Hải, một vé.”
Chaporia
Bình Luận (0)