Ôn Đường nhìn theo bóng lưng anh thật lâu, cho đến khi hốc mắt cay xè mới chậm rãi thu hồi tầm mắt.
Cô đổ hết bữa sáng vào thùng rác, lặng lẽ tắt đồng hồ đếm ngược trên điện thoại, rồi đặt tờ đơn thỏa thuận và giấy chứng nhận ly hôn lên ngăn tủ đầu giường.
Chỉ mất vỏn vẹn hai mươi ba ngày, cô đã hoàn thành xong những việc mà cô từng nghĩ mình sẽ chẳng bao giờ phải trải qua trong đời.
Ôn Đường đỏ hoe mắt, bắt xe ra sân bay. Khi đến nơi, sân bay vẫn tấp nập người qua kẻ lại.
Bảng điện tử thông báo: Chuyến bay đi Paris bị hoãn.
Mà nguyên nhân của sự chậm trễ đó chính là Giang Kỳ An lúc này đang túc trực bên ngoài phòng đẻ, cầu nguyện cho mẹ con Tống Từ được bình an vô sự.
Ôn Đường tìm một chỗ ngồi xuống, đúng lúc nghe thấy mấy hành khách cùng chuyến đang than vãn: “Chẳng biết hoãn đến bao giờ nữa, hay là mình đổi chuyến khác đi thôi…”
Ôn Đường khẽ đáp một câu: “Sẽ không lâu đâu.”
Bởi vì… cô vừa nhìn thấy bài đăng mới nhất trên trang cá nhân của Tống Từ.
[Đi một vòng lớn, cuối cùng vẫn là anh, anh Giang của em.]Trong ảnh, bàn tay to lớn của Giang Kỳ An đang nâng niu bàn chân nhỏ xíu của trẻ sơ sinh, Tống Từ vẻ mặt yếu ớt nằm bên cạnh.
Đúng nghĩa là một gia đình ba người hạnh phúc.
Ôn Đường rủ mắt, trái tim khẽ nhói lên một chút, nhưng rồi nhanh chóng trở nên trống rỗng.
Quả nhiên một tiếng sau, loa phát thanh thông báo: “Mời các hành khách trên chuyến bay đi Paris bắt đầu làm thủ tục lên máy bay…”
Ôn Đường kéo thấp vành mũ bước lên máy bay, cô ngồi xuống khoang hạng nhất, lặng lẽ chờ cất cánh.
Mười phút sau, máy bay rời đường băng.
Giọng nói trầm thấp, lạnh lùng của Giang Kỳ An vang lên qua hệ thống loa phát thanh của cơ trưởng: “Thưa quý hành khách, vợ tôi hôm nay sinh sớm, rất xin lỗi vì việc riêng của cá nhân tôi đã làm ảnh hưởng đến hành trình của quý vị.”
Anh khựng lại một chút, giọng điệu không giấu nổi vẻ hân hoan: “Tôi đã chuẩn bị một số phần quà bồi thường cho quý khách, rất mong nhận được sự thông cảm của mọi người.”
Giang Kỳ An hân hoan chia sẻ niềm hạnh phúc của mình mà hoàn toàn không biết rằng Ôn Đường đang ngồi ngay trên chính chuyến bay do anh điều khiển, lặng lẽ rời bỏ anh để đón chào một cuộc đời hoàn toàn mới.
“Thưa quý hành khách, đây là thông báo từ cơ trưởng. Máy bay của chúng ta đã đi vào trạng thái ổn định, dự kiến sẽ hạ cánh xuống Paris vào lúc 10 giờ 04 phút…”
Nói xong, Giang Kỳ An đặt ống nghe xuống, thành thục điều khiển chiếc Boeing 737 xuyên qua những lớp mây dày đặc. Mười lăm phút sau, máy bay hạ cánh an toàn xuống sân bay Charles de Gaulle, Paris.
Bên trong nhà ga.
Giang Kỳ An kéo vali cơ trưởng, lắng nghe mấy đồng nghiệp trong tổ bay tán gẫu. Cơ phó Chu Tử Sùng đi bên cạnh anh, bắt đầu luyên thuyên chuyện nhớ vợ.
Giang Kỳ An không biểu cảm gì mà nghe cậu ta lẩm bẩm, nhưng trong lòng anh cũng bỗng dưng thấy nhớ Ôn Đường một cách lạ lùng.
Vừa mới nảy ra ý nghĩ đó, giữa dòng người tấp nập trong nhà ga, anh chợt thoáng thấy một bóng dáng quen thuộc đang đi qua khu vực kiểm tra hải quan.
Anh khựng lại, ngẩn người trong giây lát. Đến khi định nhìn kỹ lại thì người đó đã đi xa mất rồi.
Chu Tử Sùng thấy anh đột ngột dừng bước thì lấy làm lạ: “Cơ trưởng Giang, anh thấy người quen à?”
“Không có, chắc tôi nhìn nhầm thôi.” Giang Kỳ An thu hồi tầm mắt, nhưng trong lòng bỗng thấy bồn chồn khó tả.
Không thể là cô ấy được.
Ngày hôm qua Ôn Đường vừa mới tiễn anh ra sân bay, sao giờ này lại có mặt ở Paris được chứ?
Chu Tử Sùng trêu chọc: “Chắc không phải anh cũng đang nhớ vợ đấy chứ?”
Giang Kỳ An liếc cậu ta một cái, không đáp lời.
Đi được vài bước, anh vẫn không nhịn được mà lấy điện thoại ra xem. Ngoại trừ mấy tin tức thông báo và tin nhắn rác, chẳng có lấy một tin nhắn nào mới.
Trên màn hình, khung trò chuyện với người được lưu tên là “Vợ” vẫn im lìm, tin nhắn cuối cùng của hai người dừng lại ở ngày hôm qua.
Trước đây mỗi lần anh bay, từ lúc cất cánh đến khi hạ cánh, Ôn Đường luôn gửi cho anh rất nhiều tin nhắn. Khi thì là một con chó nhỏ cô gặp ven đường, lúc lại là một món ăn mới cô đang nghiên cứu, và cuối cùng luôn là câu hỏi anh đã hạ cánh an toàn chưa.
Thế nhưng bây giờ…
Giang Kỳ An rủ mắt, gửi cho Ôn Đường một tin nhắn báo đã hạ cánh an toàn. Đợi một lúc lâu không thấy hồi âm, anh lại hỏi thêm một câu: [Em đang ở đâu thế?]
Ôn Đường vẫn không trả lời.
Chaporia
Bình Luận (0)