Giang Kỳ An nhìn đồng hồ, giờ này ở trong nước mới là sáu giờ tối, chắc Ôn Đường vẫn đang tăng ca ở bệnh viện, không có thời gian xem điện thoại cũng là chuyện bình thường.
Ra khỏi nhà ga, Chu Tử Sùng hỏi: “Có đi ăn chút gì không?”
Giang Kỳ An cất điện thoại, lạnh lùng từ chối: “Thôi, tôi còn có việc.”
“Vậy được rồi.” Chu Tử Sùng vốn đã quen với tính cách ít nói và lạnh lùng của anh, chào tạm biệt rồi đi trước.
Giang Kỳ An thường xuyên bay chặng Paris này nên để tiện nghỉ ngơi, anh đã mua hẳn một căn hộ ở Quận 14.
Khi đã bắt xe về đến nhà, anh lại mở WeChat ra xem. Đã gần một tiếng trôi qua mà Ôn Đường vẫn chưa trả lời tin nhắn của anh.
Giang Kỳ An khẽ nhíu mày, cảm giác bất an vốn vừa mới lắng xuống lại một lần nữa trỗi dậy.
Đúng lúc này, một tin nhắn văn bản gửi tới.
[Thưa ông Giang, món đồ ông ủy thác đấu giá đã được thực hiện thành công. Chúng tôi sẽ bàn giao lại cho ông theo đúng thời gian đã hẹn.]Là tin nhắn từ bên phía đơn vị đấu giá.
Hàng mi dài của Giang Kỳ An khẽ rủ xuống, ánh sáng lạnh từ màn hình phản chiếu đôi mắt đang lấp lánh ý cười của anh.
Hai ngày trước, anh vô tình thấy một chiếc nhẫn kim cương hồng 10 carat trên trang đấu giá, có thể nói là cực phẩm ngàn năm có một, mà địa điểm đấu giá lại đúng ở Paris.
Đây chính là món quà anh chuẩn bị để bù đắp cho ngày kỷ niệm ngày cưới, cũng là điều bất ngờ anh định dành cho cô sau khi về nước.
Năm đó kết hôn vội vàng, anh chưa thể cho Ôn Đường một đám cưới rình rang, ngay cả nhẫn cưới cũng không hoàn toàn vừa tay cô.
Món quà lần này, chắc chắn cô sẽ thích.
Nghĩ đến đây, Giang Kỳ An đang phân vân không biết có nên gọi điện cho Ôn Đường hay không thì điện thoại bỗng đổ chuông.
Nhìn thấy số lạ hiển thị trên màn hình, trong mắt Giang Kỳ An thoáng qua một tia thất vọng.
Anh định nhấn ngắt máy, nhưng đầu dây bên kia vẫn kiên trì gọi lại liên tục.
Đến lần thứ năm, Giang Kỳ An nhíu chặt mày, đầu ngón tay lướt qua màn hình nhận cuộc gọi. Ngay lập tức, giọng nói nũng nịu đầy vẻ đáng thương của Tống Từ vang lên.
“Kỳ An, có phải anh chặn hết mọi liên lạc của em rồi không?”
“Ngay cả khi anh muốn ở bên Ôn Đường, chúng ta ít nhất vẫn có thể làm bạn mà, đúng không?”
Nghe tiếng người phụ nữ nghẹn ngào trách móc, đáy mắt Giang Kỳ An chẳng còn lấy một chút gợn sóng.
Giọng anh bình thản: “Tống Từ, ngày hôm đó tôi đã nói rõ ràng với cô rồi, sau này chúng ta không cần thiết phải liên lạc nữa.”
“Những gì cô nhờ tôi giúp, tôi cũng đã giúp xong rồi. Tống Từ, chúng ta sòng phẳng rồi.”
“Không được! Kỳ An, anh không thể đối xử với em như thế…”
Tống Từ chưa kịp nói hết câu, Giang Kỳ An đã dứt khoát cúp máy.
Anh đặt điện thoại xuống, tựa người vào lan can ban công, phóng tầm mắt nhìn xuống toàn cảnh thành phố bên dưới, dòng suy nghĩ dần dần trôi về nơi xa xăm.
Cái ngày Tống Từ sinh con, chính anh đã giúp cô ta làm các thủ tục nhập viện.
Khi Tống Từ tỉnh lại, cô ta nhìn đứa bé rồi mỉm cười ngước nhìn anh: “Là một bé trai, Kỳ An, anh đặt tên cho bé nhé?”
Giang Kỳ An rủ mắt nhìn đứa trẻ sơ sinh bé xíu ấy, nhưng trong đầu anh lúc đó chỉ hiện lên hình bóng của Ôn Đường.
Anh thầm nghĩ, con của anh và cô sau này sẽ là trai hay gái, tính cách sẽ tinh nghịch hay trầm lặng, và cuộc sống sau khi có con sẽ thay đổi ra sao?
Nhưng dù thế nào đi nữa, ít nhất anh tin mình sẽ là một người cha tốt. Bởi lẽ anh đã học qua các lớp thai giáo, thậm chí còn tìm hiểu sẵn cả trường cấp hai cho con rồi. Anh chắc chắn mình có thể chăm sóc thật tốt cho Ôn Đường và đứa nhỏ.
Nghĩ đến đó, khóe môi Giang Kỳ An hơi nhếch lên, anh buột miệng nói: “Gọi là Giang Ngộ đi.”
Còn tên ở nhà thì cứ đợi xem Ôn Đường muốn đặt là gì.
Tống Từ nhìn anh, nụ cười càng thêm sâu: “Tên hay quá, chắc chắn bé sẽ thích lắm. Vậy từ giờ chúng ta gọi bé là Tiểu Ngộ nhé.”
Chaporia
Bình Luận (0)