Mở cửa bước vào, căn nhà vẫn giữ nguyên dáng vẻ như lúc anh rời đi, không có lấy một sự xê dịch. Nhưng chính sự tĩnh lặng không thay đổi ấy lại càng phóng đại nỗi bất an trong lòng anh. Chẳng lẽ từ ngày anh bay đi Paris, Ôn Đường chưa từng về nhà sao?

Anh dồn dập bước vào phòng ngủ, phản ứng đầu tiên là mở tủ quần áo ra.

Chỉ còn lại quần áo của anh.

Bộ đồ sáng ngày hôm đó anh mặc là do Ôn Đường đã ủi phẳng phiu rồi đặt sẵn ở cuối giường như mọi khi, nên lúc đó anh mới không phát hiện ra sự bất thường.

Anh quay người lại, đảo mắt nhìn một vòng quanh phòng. Không chỉ có thế. Thứ mà Ôn Đường mang đi không chỉ có quần áo.

Tất cả những dấu vết sinh hoạt của cô trong căn nhà này dường như đã được dọn sạch sành sanh không còn một mảnh nhỏ. Cứ như thể cô đã hoàn toàn biến mất khỏi cuộc đời anh vậy.

Chỉ duy nhất những món quà lớn nhỏ mà anh từng tặng cô là cô chẳng mang đi bất cứ món nào.

Giang Kỳ An lúc này mới bàng hoàng nhận ra điều gì đó, hơi thở dồn dập của anh dần đông cứng lại. Anh ngồi vật xuống mép giường với gương mặt trắng bệch, thì bỗng nhiên nhìn thấy một xấp tài liệu đặt trên ngăn tủ đầu giường.

Anh nhớ mang máng, đó là căn chung cư cao cấp ven sông mà Ôn Đường từng bảo là cô đã nhắm tới.

Anh run rẩy cầm xấp tài liệu lên, ngay khoảnh khắc lật mở, đồng tử bỗng co rút dữ dội.

Đó hoàn toàn không phải hợp đồng mua nhà gì cả, mà là một bản thỏa thuận ly hôn. Mỉa mai thay, ở góc dưới bên phải lại rành rành tên anh – chính là chữ ký mà anh đã tự tay đặt bút ký tên vào đêm đó!

Giang Kỳ An không thể tin nổi, anh bàng hoàng lật thêm vài trang nữa, một tờ giấy mỏng kẹp bên trong bỗng rơi ra, nằm lặng lẽ ngay dưới chân anh.

Đó rõ mồn một là một tờ phiếu xét nghiệm thai!

Trong tích tắc, toàn bộ máu trong người Giang Kỳ An như đông cứng lại.

Ôn Đường… cô ấy có thai sao?

Ngày khám trên phiếu hiển thị là từ ba tháng trước. Đúng vào khoảng thời gian Tống Từ vừa về nước.

Vậy mà suốt ba tháng qua, anh lại chẳng hề hay biết gì về việc cô mang thai.

Không, không phải anh hoàn toàn không biết.

Ba tháng nay, thái độ của Ôn Đường dành cho anh đã không còn như trước. Đã có vài lần cô bị nôn nghén dữ dội. Dạo gần đây, cô cũng bắt đầu thích mặc những bộ váy áo rộng rãi. Thậm chí, cô còn đột nhiên bảo anh phải học cách làm một người cha tốt từ sớm…

Thế nhưng lúc đó, tâm trí anh chỉ mải quẩn quanh vì sự trở về đột ngột của Tống Từ nên chẳng mảy may để tâm đến những dấu hiệu ấy.

Tất cả những gì bày ra trước mắt đều như những cái tát đau đớn vào sự vô tâm của anh. Đến khi anh nhận ra tình cảm của mình, muốn cùng cô xây dựng tổ ấm này thật tốt, thì cô đã rời đi mất rồi.

Giang Kỳ An siết chặt tờ giấy mỏng manh trong tay, từng chữ trên đó như kết thành một tấm lưới, cứa nát trái tim anh.

Con người ta thường chỉ đến lúc mất đi mới bắt đầu biết trân trọng.

Anh gác lại mọi công việc, điên cuồng tìm kiếm Ôn Đường khắp nơi như một kẻ mất trí. Sau khi lùng sục mọi ngóc ngách cô có thể lui tới mà vẫn không có kết quả, anh bỗng sực nhớ lại bóng dáng mình đã thấy tại sân bay Charles de Gaulle ngày hôm đó.

Liệu có thật là anh đã nhìn nhầm?

Giang Kỳ An không dám nghĩ sâu thêm, nhưng một linh cảm thôi thúc anh lập tức đi kiểm tra danh sách hành khách trên chuyến bay tới Paris do chính mình điều khiển ngày hôm ấy.

Khi nhìn thấy cái tên Ôn Đường hiện ra rành rành, anh thấy đầu óc như có sét đánh ngang tai, hô hấp cũng gần như ngưng trệ.

Tại sao chứ? Anh đã dự định sau khi tặng món quà kia sẽ bày tỏ lòng mình với cô cơ mà. Anh đã dặn cô phải đợi anh về…

Anh chưa từng ngờ rằng, cái ngày cô tiễn anh lên máy bay, cũng chính là ngày cô lặng lẽ rời bỏ anh để ôm lấy một cuộc đời mới.

Giang Kỳ An huy động tất cả các mối quan hệ và nguồn lực để tìm cô, để liên lạc với cô. Nhưng thế giới này rộng lớn quá, nếu Ôn Đường đã tâm tâm niệm niệm muốn trốn tránh anh, cô có hàng ngàn cách để làm điều đó.

Nhưng anh vẫn phải tìm bằng được cô, tìm bằng được Ôn Đường của anh!

Ba tháng sau, tại Paris, Pháp.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...