Ôn Đường ngồi trên băng ghế dài ở quảng trường công viên, tay cầm vụn bánh mì cho chim bồ câu ăn. Gió khẽ thổi, cô rủ mắt, khóe môi khẽ hiện lên nụ cười bình thản.
Những chiếc lá vàng rơi rụng, cô rắc nốt vụn bánh xuống đất, thu hút một bầy bồ câu xám trắng vây quanh. Ba tháng này có lẽ là khoảng thời gian cô sống thoải mái và tự tại nhất sau khi rời xa Giang Kỳ An.
Cô đã thử làm rất nhiều việc mà trước đây chưa từng chạm tới: nhảy dù, leo núi, lặn biển… Lần đầu tiên cô cảm nhận được một cách trực quan và sâu sắc rằng, hóa ra tự do lại ở ngay gần mình đến thế.
Sau khi cho chim ăn xong, cô ngồi đón gió thêm một lát rồi mới đứng dậy rời đi. Cô đã mua vé máy bay về nước vào ngày mai. Dẫu sao trọng tâm cuộc sống của cô vẫn ở quê nhà, vả lại sau ba tháng ở xứ người, cô nhận ra mình vẫn yêu thích cảnh sắc trong nước hơn.
Hôm sau, Ôn Đường lên máy bay trở về.
Ngồi ở ghế bên cạnh cô là một người đàn ông mặc bộ vest cắt may tinh tế, ngoại hình cực kỳ xuất chúng với đôi mắt sâu thẳm lạnh lùng, khí chất cao sang quyền quý. Chỉ cần ngồi yên ở đó, anh ta cũng đủ để thu hút mọi ánh nhìn.
Ôn Đường đang nhìn bâng quơ thì từ phía nhà vệ sinh trên máy bay bỗng vang lên tiếng kêu cứu thất thanh:
“Trên máy bay có bác sĩ hay nhân viên y tế nào không? Ở đây có một sản phụ sinh non, thai nhi sắp không chịu nổi rồi!”
Gần như không một chút do dự, Ôn Đường lập tức đứng bật dậy, vội vã chạy khỏi khoang hạng thương gia về phía phát ra tiếng kêu.
“Tôi là bác sĩ sản phụ khoa, để tôi cấp cứu cho!”
Khi Ôn Đường chạy đến nơi, sản phụ đã sinh xong. Người phụ nữ ấy mặt cắt không còn giọt máu, nhìn thấy Ôn Đường như vớ được cọng rơm cứu mạng cuối cùng, giọng run rẩy:
“Bác sĩ, xin cô… hãy cứu lấy con tôi!”
Ôn Đường nhìn xuống, sản phụ đang cẩn trọng nâng một khối màng thai chỉ nhỏ bằng bàn tay, bên trong bao bọc lấy nhau thai và đứa trẻ sơ sinh. Cô nhíu mày, trấn tĩnh hỏi:
“Chị mang thai được bao nhiêu tuần rồi?”
“Chỉ mới 26 tuần thôi.”
Ôn Đường lập tức căng thẳng. Lúc này, hai bác sĩ khác trên máy bay cũng nghe tin mà chạy đến hỗ trợ.
Vì họ không chuyên về sản khoa nên chỉ có thể phối hợp làm theo chỉ dẫn của cô.
Ở độ cao vạn mét, điều kiện y tế vô cùng hạn chế, Ôn Đường chỉ kịp đeo găng tay rồi xé màng thai ra. Đứa bé sơ sinh toàn thân trắng bệch, tứ chi lạnh toát, tình hình vô cùng nguy kịch.
“Lấy túi nước nóng và chăn lại đây, nhanh lên!” Cô vừa thực hiện các biện pháp cấp cứu vừa ra lệnh dứt khoát.
Trong khoang máy bay, tim ai nấy đều thắt lại, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Ôn Đường. Mãi cho đến khi nhịp tim của đứa bé dần phục hồi, tất cả mới thở phào nhẹ nhõm.
Ở khoang hạng thương gia, Úc Đình Mục liếc nhìn Ôn Đường đang đưa tay lau đi những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán, rồi nhanh chóng thu hồi tầm mắt.
Máy bay hạ cánh khẩn cấp xuống sân bay gần nhất. Ba vị bác sĩ luân phiên thực hiện ép tim ngoài lồng ngực cho đứa trẻ, Ôn Đường cũng không dám lơ là một giây phút nào.
Sau khi hạ cánh, cô theo xe cứu thương đưa mẹ con sản phụ đến thẳng bệnh viện. Từ trên không trung cho đến khi vào viện, cô đã thực hiện ép tim liên tục suốt hơn một giờ đồng hồ.
Cho đến khi đứa bé được đưa vào phòng cấp cứu, cô mới buông lỏng dây thần kinh đang căng như dây đàn, bàn tay buông thõng bên hông đã run rẩy vì tê dại.
Đợi đến khi tình hình của cả mẹ lẫn con đã ổn định, Ôn Đường mới yên tâm rời đi, quay lại sân bay để đi chuyến bay khác do hãng sắp xếp. Khi máy bay thuận lợi hạ cánh, Ôn Đường về đến nhà mình thì đã là hai giờ sáng.
Vừa mới tắm xong bước ra khỏi phòng tắm, điện thoại của cô đã vang lên thông báo có tin nhắn mới.
Ôn Đường cầm máy lên xem. Đó là một yêu cầu kết bạn WeChat từ một người lạ. Cô do dự một lát rồi cũng nhấn đồng ý.
Vừa mới kết bạn xong, đối phương đã lập tức gửi tới một dòng tin nhắn:
[Ôn Đường, rốt cuộc chị đã làm cái gì vậy?] [Bây giờ trong đầu anh Kỳ An toàn là chị, đến mặt em anh ấy cũng chẳng thèm nhìn lấy một lần!]Ôn Đường cũng chẳng ngờ sau khi cô đã chặn số của Tống Từ, cô ta vẫn có thể kiên trì tìm cách liên lạc với mình như thế này. Nhớ lại dòng trạng thái “công khai chủ quyền” mà mình thấy trên trang cá nhân của cô ta trước khi đi, cô khẽ nở nụ cười mỉa mai, gõ chữ trả lời:
Chaporia
Bình Luận (0)