Thế nhưng, một tiếng khóc trẻ con đã cắt đứt dòng suy nghĩ của cô ta.
Đứa trẻ bị tiếng hét của cô ta làm cho giật mình tỉnh giấc, bắt đầu khóc không ngừng.
Hàng mi dài của Giang Kỳ An rủ xuống, cô ta không nhìn rõ cảm xúc trong mắt anh, chỉ nghe thấy giọng nói trầm thấp của anh vang lên nhắc nhở: “Con khóc kìa.”
Giang Kỳ An định cất bước đi tiếp, Tống Từ lúc này mới bừng tỉnh như vừa choàng tỉnh khỏi cơn mơ. Cô ta chẳng buồn dỗ con mà vội vàng đuổi theo, túm lấy cánh tay anh, đôi mắt đẫm lệ đầy tủi thân.
“Em biết rồi, Kỳ An, anh không muốn ly hôn, em hiểu cho anh.”
“Em không nên xuất hiện trước mặt Ôn Đường, đều là lỗi của em. Sau này em sẽ chỉ là một người tình đứng sau lưng anh, không tranh không giành, không phá hoại tình cảm của anh và cô ấy nữa, như vậy cũng không được sao?”
Ánh mắt Giang Kỳ An vẫn không một chút gợn sóng, khi nhìn về phía cô ta, lần đầu tiên trong đó hiện lên vẻ chán ghét.
“Nói với cô thật sự là không thông mà.” Giang Kỳ An nhíu chặt mày, giọng điệu hờ hững: “Đi theo loại người như tôi thì bõ bèn gì?”
Anh đứng yên tại chỗ, những chuyện cũ cứ thế hiện về trong tâm trí.
Nghĩ về tất cả những gì Ôn Đường đã hy sinh vì anh suốt năm năm chung sống, vậy mà trong ký ức của anh, số lần anh làm gì đó cho cô chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Anh chưa bao giờ thực sự để tâm đến cô.
Cho nên đi đến bước đường ngày hôm nay, chẳng phải cũng là do anh tự làm tự chịu sao.
Trong lòng anh hiểu rất rõ điều đó, nhưng nỗi không cam lòng mãnh liệt vẫn luôn như ngọn lửa thiêu đốt tâm can anh.
Giang Kỳ An thẫn thờ một hồi, rồi cười tự giễu mà lắc đầu.
Khi một lần nữa nhìn về phía Tống Từ, đáy mắt anh đã trở lại vẻ bình thản đến tàn nhẫn.
“Tôi đã làm sai quá nhiều chuyện rồi, nhưng dù thế nào đi nữa, giữa chúng ta vốn dĩ đã không còn khả năng nào nữa đâu.”
Anh liếc nhìn đứa trẻ đang khóc ngằn ngặt không thôi, có lẽ là nhớ đến đứa con đã mất của mình và Ôn Đường, anh khẽ thở dài một tiếng.
“Dỗ con đi, ít nhất hãy làm một người mẹ có trách nhiệm.”
Tống Từ lúc này mới sực nhớ ra mình còn một đứa con ruột thịt đang khóc lóc, tay nhỏ đang túm chặt lấy vạt áo trước ngực cô ta đầy vẻ phụ thuộc.
Cô ta ngồi thụp xuống, nghẹn ngào dỗ dành đứa nhỏ, nhưng nước mắt lại tuôn ra trước cả khi lời dỗ dành kịp thốt nên lời.
Ôn Đường từng mỉa mai cô ta rằng: tham lam quá mức dễ bị trời phạt.
Cô ta từng tự đắc rằng mình đã nắm giữ được trái tim Giang Kỳ An nên lúc nào cũng tỏ ra không sợ hãi gì. Nhưng cho đến tận giây phút này, cô ta mới bàng hoàng nhận ra mình thực sự đã sai quá sai rồi.
Giang Kỳ An trở về nhà, ngồi thẫn thờ trên ghế sofa, đưa mắt nhìn chiếc khóa trường mệnh và vòng tay bạc vốn dĩ chuẩn bị cho đứa trẻ đang đặt trên bàn trà.
Mọi thứ liên quan đến con cái trong căn nhà này đều do một tay anh tỉ mẩn sắm sửa.
Nhưng lúc này đây, sự ấm áp vốn có của một gia đình đã biến mất, chỉ còn lại khoảng không trống trải đến lạnh người.
Giang Kỳ An đưa tay lên che mặt. Căn nhà quá đỗi yên tĩnh, yên tĩnh đến mức chỉ một tiếng thổn thức khe khẽ thôi cũng trở nên rõ mồn một.
…
Một tuần sau.
Màn đêm buông xuống, đen đặc như mực không thể tan ra.
Ôn Đường vừa bước ra khỏi bệnh viện sau giờ làm thì điện thoại đổ chuông, cô liếc nhìn màn hình rồi nhấn nghe.
“Alo, mẹ ạ.”
“Bao giờ con mới được nghỉ phép thế?”
“Chắc là ngày kia ạ, có chuyện gì không mẹ?” Ôn Đường hơi thắc mắc, bởi mẹ cô vốn rất ít khi hỏi han đến lịch làm việc của con gái.
Đầu dây bên kia im lặng một lát rồi cười nói: “Chuyện gì á? Chắc chắn là lo chuyện đại sự cả đời của con rồi. Chẳng lẽ con định vì cái thằng nhóc kia mà ở vậy cả đời à?”
“Không phải ạ.” Ôn Đường nghẹn lời. Cô dĩ nhiên không định vì Giang Kỳ An mà cô độc đến già, nhưng điều đó không có nghĩa là cô có thể lập tức lao đầu vào một mối quan hệ mới ngay bây giờ.
Chaporia
Bình Luận (0)