Cô cố gắng nói giảm nói tránh: “Mẹ ơi, con vẫn chưa muốn nhanh như thế…”

“Con không muốn thì cũng muộn rồi, mẹ đã nhắm sẵn cho con rồi.” Mẹ Ôn thở dài cắt ngang lời cô, giọng điệu cũng đanh thép hơn vài phần: “Con yên tâm, con mắt nhìn người của mẹ không sai được đâu. Nhà người ta gia thế tốt, ngoại hình cũng đẹp, lại là con trai bạn thân của mẹ, biết rõ gốc gác cả nên sẽ không để con phải chịu thiệt thòi đâu.”

“Chiều ngày kia con cứ đi gặp người ta một mặt đi, quyết định thế nhé, cấm có được cho người ta leo cây đấy.”

Mẹ Ôn quẳng lại một câu chốt hạ rồi cúp máy thẳng tay.

Ôn Đường thậm chí còn chưa kịp thốt ra nửa chữ “Không”.

Chẳng còn cách nào khác, dù không muốn chấp nhận sự sắp xếp này đến đâu thì ít nhất cô cũng không thể thất hứa với người ta, thôi thì cứ coi như gặp mặt để nói rõ ràng một thể.

Thế nhưng điều mà Ôn Đường không thể ngờ tới chính là, đối tượng xem mắt mà mẹ cô sắp xếp lại chính là người đàn ông ngồi ở hàng ghế sau chiếc Maybach ngày hôm đó!

Ánh mắt người đàn ông hướng về phía cô, trong đôi đồng tử cũng thoáng hiện lên một tia kinh ngạc nhưng rất nhanh đã trở lại vẻ bình thản thường ngày.

Ôn Đường cười gượng gạo, lúng túng ngồi xuống, thầm cảm thán cái duyên nợ trớ trêu này. Cô đang phân vân không biết nên tự giới thiệu trước hay là xin lỗi chuyện va quẹt xe trước.

Trong lúc cô còn đang do dự, người đàn ông đã chủ động mở lời. Đôi mắt anh sâu thẳm như mặt hồ tĩnh lặng, anh đưa bàn tay trắng trẻo với những ngón tay thuôn dài về phía Ôn Đường: “Úc Đình Mục.”

Ôn Đường khựng lại một giây rồi lịch sự bắt tay anh: “Ôn Đường.”

“Tôi nhớ cô.” Đôi mắt Úc Đình Mục khẽ cong lên, cái bắt tay của hai người chạm vào nhau rồi tách ra ngay lập tức.

Giọng nói của anh thanh lãnh, trầm thấp như tiếng ngọc chạm nhau vang lên bên tai Ôn Đường. Khi rút tay về, hơi ấm từ lòng bàn tay anh dường như vẫn còn vương vấn, khiến tim Ôn Đường vô thức đập nhanh hơn hai nhịp.

“Vậy sao?” Ôn Đường cười trừ, không ngờ anh vẫn còn nhớ chuyện xấu hổ của cô sáng hôm đó.

Cô siết chặt ly nước ấm trên bàn, cân nhắc lời xin lỗi: “Chuyện sáng hôm đó thật sự xin lỗi anh, tôi không cố ý…”

“Không phải chuyện đó.” Úc Đình Mục mỉm cười, rõ ràng là anh chẳng hề để tâm đến việc chiếc xe sang bị hư hại: “Là chuyện trên máy bay hôm nọ, cô đã cứu sống một đứa trẻ sinh non.”

Ôn Đường ngẩn người. Lúc đó cô chỉ mải mê cứu người, hoàn toàn không chú ý đến những gì xung quanh.

Thực ra chính Úc Đình Mục cũng không ngờ, bóng hình anh vô tình liếc thấy trên máy bay ngày hôm ấy lại khiến anh ghi nhớ đến tận bây giờ. Càng không ngờ giữa anh và Ôn Đường lại có nhiều sự tình cờ gặp gỡ đến vậy.

“Lần đầu gặp mặt, tôi không biết cô thích ăn món gì.” Úc Đình Mục đưa thực đơn cho Ôn Đường: “Cứ gọi món cô thích đi, đừng khách sáo.”

Giọng nói trầm ấm của anh mang lại một cảm giác bình yên đến lạ kỳ. Ôn Đường vốn định ngồi xuống là nói rõ mục đích rồi đứng dậy rời đi thật nhanh gọn, nhưng lúc này lại ma xui quỷ khiến mà bắt đầu lật xem thực đơn.

Để ý đến Úc Đình Mục, Ôn Đường cố tình gọi những món mà đa số mọi người đều dễ ăn.

Suốt bữa cơm, Ôn Đường nhận ra Úc Đình Mục rất ít khi động đũa, cô ngẩng đầu hỏi: “Những món này không hợp khẩu vị của anh sao?”

Úc Đình Mục hơi sững lại: “Không phải đâu.”

“Trước khi đến đây tôi vừa mới kết thúc một buổi tiệc xã giao, nên đã ăn rồi.”

Nói đoạn, anh đẩy một đĩa thức ăn về phía Ôn Đường, nhẹ nhàng chuyển chủ đề: “Có vẻ như cô khá thích món này.”

Đôi đũa của Ôn Đường khựng lại, trong mắt thoáng qua vẻ ngạc nhiên, cô vô thức hỏi: “Sao anh biết?”

“Nếu ngay cả chút khả năng quan sát này cũng không có, chắc tôi sớm đã phá sản rồi.” Úc Đình Mục khẽ cười, đáy mắt ẩn chứa ý vị sâu xa.

Hỏi xong chính cô cũng thấy mình hơi ngốc, rõ ràng chỉ cần để ý xem cô gắp món nào nhiều nhất là biết ngay thôi mà.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...