Nghe lời nói đùa của Úc Đình Mục, lòng Ôn Đường bỗng thấy hơi chua xót. Ngay cả một người lần đầu tiên đi ăn cùng cũng có thể đoán được cô thích ăn gì, vậy mà Giang Kỳ An chưa bao giờ để tâm, cũng chưa bao giờ mảy may lưu ý dù chỉ một chút.
Cô vốn không phải người ham mê vật chất, so với những món quà bù đắp sau khi sự việc đã rồi, cô trân trọng những giá trị cảm xúc ở hiện tại hơn nhiều. Cũng may, cô đã hoàn toàn kết thúc đoạn tình cảm chỉ biết hy sinh vô nghĩa kia.
Ăn xong, Ôn Đường định đi dạo loanh quanh gần đó. Cô vốn không muốn làm phiền Úc Đình Mục, nhưng anh lại bảo nếu về sớm quá sẽ khó ăn nói với mẹ anh.
Trong nửa ngày ngắn ngủi ở cùng Úc Đình Mục, anh luôn biết cách chăm sóc cảm xúc của cô một cách tinh tế. Ôn Đường bắt đầu cảm thấy người đàn ông này dường như không hề lạnh lùng đến mức khó gần như cô tưởng.
Tối đến, Úc Đình Mục lái xe đưa cô về tận dưới chân tòa chung cư. Ôn Đường xuống xe, chào tạm biệt anh.
Chẳng ngờ vừa xoay người định đi lên nhà, cô đã nhìn thấy Giang Kỳ An đang đứng sừng sững ở cửa.
Ánh mắt anh dán chặt vào Ôn Đường, sau đó dừng lại ở chiếc Bentley đang đỗ bên lề đường, giọng nói trầm xuống đầy vẻ u ám: “Ôn Đường, người đàn ông đưa em về là ai?”
“Giang Kỳ An, tôi ở bên ai dường như không liên quan gì đến anh thì phải?”
Sự lạnh nhạt trong mắt Ôn Đường đâm thấu trái tim Giang Kỳ An, ngọn lửa ghen tuông bùng lên dữ dội. Khi thấy Ôn Đường làm ngơ mình định lách người đi qua, Giang Kỳ An vươn tay nắm chặt lấy cổ tay cô, giọng khàn đặc: “Đừng đi.”
“Buông ra!” Ôn Đường lạnh lùng quát lên, cô quyết liệt giằng tay mình ra khỏi sự kìm kẹp của anh.
Trong mắt Giang Kỳ An thoáng hiện lên một tia hối lỗi, anh định tiến lên giải thích thêm thì một bóng người cao lớn, vững chãi đã chắn ngay trước mặt Ôn Đường. Giọng nói của người nọ trầm xuống, mang theo sự mỉa mai rõ rệt:
“Cô ấy không muốn gặp anh, anh không nhận ra à?”
Thân hình cao lớn của Úc Đình Mục che chắn hoàn toàn cho Ôn Đường, đôi mắt đen sâu thẳm của anh lạnh lùng quét qua khuôn mặt của Giang Kỳ An.
Bầu không khí trong phút chốc đông đặc lại.
Ôn Đường kinh ngạc ngước nhìn Úc Đình Mục, cô không ngờ anh vẫn chưa rời đi. Từ góc độ của mình, cô chỉ có thể thấy được bờ vai rộng vững chãi, đường nét khuôn mặt nghiêng đầy sắc lạnh và đôi môi mỏng đang mím lại của anh.
“Anh là ai?” Giọng Giang Kỳ An lạnh lẽo như băng, đôi mắt đỏ ngầu vì tức giận: “Đây là chuyện giữa tôi và vợ tôi.”
Vợ? Gọi cũng thuận miệng đấy nhỉ.
Úc Đình Mục khẽ nhíu mày, từ này lọt vào tai anh sao mà khó nghe đến thế.
Một lúc sau, Úc Đình Mục cúi xuống nhìn Ôn Đường một cái, rồi mới dời tầm mắt về phía Giang Kỳ An. Đôi mắt đào hoa đẹp đẽ ấy hơi cong lên, nhưng ý cười chẳng hề chạm tới đáy mắt:
“Tôi nghĩ anh nên sớm nhìn nhận rõ vị trí của mình đi thì hơn.”
“Chồng. Cũ.”
Hai chữ “chồng cũ” như một mũi kim đâm trúng tử huyệt của Giang Kỳ An. Lời mỉa mai sắc mỏng ấy găm thẳng vào tim anh, khiến anh nhất thời á khẩu vì không thể phản bác.
Đôi mắt Giang Kỳ An nheo lại, bàn tay buông thõng bên hông siết chặt thành nắm đấm, khớp xương trắng bệch vì dùng lực quá mạnh. Sự đố kỵ và cơn thịnh nộ đan xen, thiêu rụi chút lý trí cuối cùng của anh.
Anh đột ngột xông tới, túm lấy cổ áo Úc Đình Mục, đẩy mạnh anh ta vào bức tường ở hành lang. Ánh mắt Giang Kỳ An hiện rõ sự hung hiểm: “Mày nói lại lần nữa xem!”
Ôn Đường chưa bao giờ nghĩ Giang Kỳ An lại đột ngột động thủ, cô cũng chưa từng thấy anh phẫn nộ đến mức này.
“Giang Kỳ An! Dừng tay lại ngay!”
Tiếng quát ngăn cản vừa thốt ra, cơ thể Giang Kỳ An khựng lại một nhịp, nhưng ngọn lửa giận trong lòng anh lại càng bùng cháy dữ dội hơn. Anh nhìn Ôn Đường bằng ánh mắt pha lẫn sự tủi thân đến cùng cực:
“Em bênh vực hắn ta?”
Úc Đình Mục nghiêng đầu nhìn Ôn Đường. Dù đang bị Giang Kỳ An túm cổ áo, anh vẫn không hề tỏ ra nhếch nhác hay yếu thế, trái lại còn ung dung tự tại như kẻ bề trên đang nhìn xuống. Anh khẽ cười nhạt một tiếng:
Chaporia
Bình Luận (0)