“Cô nói gì con trai tôi đấy? Nó là chồng thì không được làm anh trai nữa à?”

“Em gái nó cứa cổ tay sắp chết đến nơi rồi, nó lo lắng quá nên không chú ý đến bên này thì có làm sao?”

“Vả lại sinh con thôi chứ có gì to tát đâu, hồi tôi sinh con có õng ẹo như nó đâu, cũng đâu cần người phải túc trực bên cạnh.”

“Huống hồ, cô bảo em gái quan trọng hơn hay là cái thứ người ngoài gả về như nó quan trọng hơn?”

Bà ta cứ thế mắng xối xả hết câu này đến câu khác, dòng người hiếu kỳ tụ tập xung quanh ngày càng đông. Người chồng không muốn gây chuyện, ra sức kéo bà ta lại khuyên ngăn nhưng bà ta càng được đà, chỉ thẳng tay vào mặt Ôn Đường mà quát: “Cái loại bác sĩ như cô, không biết gì mà đã dám đổ tội cho con trai tôi, mau xin lỗi con trai tôi ngay lập tức!”

Ôn Đường bình thản nhìn bà ta đang phát điên gào thét, cô không giận mà còn bật cười: “Bác à, tôi không biết xin lỗi người khác, tôi chỉ biết đỡ đẻ thôi. Bác xem con trai bác có cần tôi giúp một tay không?”

“Cô! Tôi sẽ khiếu nại cô… Tôi phải kiện cô!” Bà ta tức đến mức ôm ngực, gào lên: “Con trai tôi là luật sư lừng danh đấy, cô cẩn thận không nó kiện cho tán gia bại sản bây giờ!”

Bà ta vốn luôn lấy con trai làm niềm tự hào, cậy vào cái danh luật sư của con mà ngang ngược không sợ ai, thậm chí còn buông lời đe dọa. Bởi lẽ người bình thường chẳng ai muốn dính dáng đến luật sư, lại càng không muốn vướng vào kiện tụng. Bình thường người ngoài nể nang nhường nhịn, thành ra bà ta càng ngày càng coi trời bằng vung.

Thế nhưng Ôn Đường nghe xong, gương mặt chẳng lộ lấy một nét sợ hãi, ngay cả ngữ khí cũng nhạt nhẽo: “Mời bác cứ tự nhiên.”

Cô nói đều là sự thật, chẳng có gì phải sợ cả.

Nhìn người chồng và bà mẹ chồng trước mặt, Ôn Đường chỉ thấy xót xa thay cho sản phụ kia. Dù sao tình hình mẹ con họ đã ổn định, cô cũng chẳng muốn nhìn hai người này thêm một giây nào nữa, dứt lời liền định lách qua họ để rời đi.

Nhưng bà ta lại chộp lấy vạt áo cô, nhất quyết không buông: “Cô không xin lỗi con trai tôi thì hôm nay đừng hòng đi đâu hết!”

“Tuyệt đối không có chuyện đó.

” Ôn Đường quay đầu lại mỉm cười, dứt khoát giật tay áo mình ra: “Tôi nói gì sai sao? Nếu hôm nay sản phụ không xuống được bàn mổ, đó chính là lỗi lầm do sự thờ ơ của các người gây ra!”

“Vừa đến nơi, các người chỉ quan tâm đứa bé là trai hay gái, có bao giờ nghĩ đến cảm xúc của sản phụ không? Anh đã làm tròn trách nhiệm của một người chồng chưa?”

“Cô nói nhăng nói cuội gì thế hả? Ai cho phép cô nói con trai tôi như vậy?!” Bà ta giận bầm gan tím ruột, vừa dứt lời đã giơ cao tay định giáng một bạt tai xuống mặt Ôn Đường.

Thế nhưng Ôn Đường đã nhanh tay chộp lấy cổ tay bà ta, hất ngược trở lại.

Bà ta rõ ràng không ngờ Ôn Đường lại khó bắt nạt đến thế, sức lực cũng không bằng cô nên bị hất đến mức loạng choạng lùi về sau.

Người đàn ông vội vàng đỡ lấy mẹ mình, ánh mắt đầy vẻ trách cứ nhìn về phía Ôn Đường: “Cô là bác sĩ, sao có thể động thủ với mẹ tôi?”

Ôn Đường hiển nhiên không mắc bẫy thao túng tâm lý: “Làm bác sĩ thì phải nhẫn nhục chịu đựng, phải đứng yên đây cho người ta tát một cái vô cớ à?”

Anh ta nghẹn họng, còn bà ta thì càng điên tiết hơn. Bà ta lao tới, móng tay nhọn hoắt định quào cấu vào mặt Ôn Đường như một mụ đàn bà đốn mạt.

Nhìn bộ dạng hung hăng kia, có vẻ rất khó để chống đỡ.

Đúng lúc này, một thân hình cao lớn, vững chãi đột ngột xuất hiện, chắn ngay trước mặt Ôn Đường.

Nhìn tấm lưng rộng của người đàn ông trước mắt, Ôn Đường không khỏi kinh ngạc.

Giang Kỳ An? Sao anh ta lại ở đây?

Bóng dáng cao lớn của anh bao trùm lấy bà ta, anh lạnh lùng nhìn xuống với vẻ khinh miệt, giọng điệu đầy sát khí: “Dám động vào cô ấy thêm lần nữa, đừng trách tôi không khách khí.”

Anh không mặc áo blouse, rõ ràng không phải bác sĩ của bệnh viện này nên chẳng cần phải nể nang gì bệnh nhân hay người nhà.

Chạm phải ánh mắt lạnh thấu xương của anh, ngọn lửa hung hăng của bà ta lúc nãy bỗng chốc tắt ngóm, khí thế xì hơi hẳn.

Giang Kỳ An nhìn hai mẹ con họ, từng câu từng chữ đanh thép, tỏa ra luồng hơi lạnh đáng sợ: “Ai đúng ai sai các người tự hiểu rõ, tốt nhất đừng có tìm cô ấy gây rắc rối nữa.”

Đối diện với một người đàn ông cao lớn và đáng sợ như vậy, bà ta nhất thời không dám nói thêm gì, chỉ biết lúng túng gật đầu.

Giang Kỳ An lúc này mới xoay người nắm lấy tay Ôn Đường dắt đi.

Ôn Đường nhíu mày, cố gắng giằng tay ra nhưng anh nắm quá chặt. Cho đến khi rẽ qua dãy hành lang, đi đến một lối thoát hiểm, Ôn Đường mới thoát được khỏi tay anh.

“Anh làm cái gì vậy?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...