Giang Kỳ An nhìn Ôn Đường, ánh mắt không còn chút lạnh lùng, sắc lẹm nào như lúc đối diện với mẹ con nhà kia.
Hồi lâu sau, anh mới chua chát lên tiếng: “Ôn Đường, anh muốn… theo đuổi lại em.”
“Lần này anh tuyệt đối sẽ không để em phải nỗ lực một mình nữa, anh sẽ…”
Lời chưa dứt, Ôn Đường đã lạnh nhạt cắt ngang, cô chẳng muốn nghe thêm: “Xin lỗi, anh đến muộn rồi, tôi đã có bạn trai.”
Giang Kỳ An nhất thời chưa phản ứng kịp: “Cái gì?”
Anh không thể tin nổi nhìn vào mắt Ôn Đường, như muốn tìm ra một kẽ hở nào đó của sự nói dối.
“Em lừa anh đúng không?”
“Em chỉ muốn tìm đại một người để chọc tức anh thôi đúng không?”
Nghe những câu hỏi đầy vẻ tự lừa dối của anh, Ôn Đường không trả lời, chỉ bình thản nhìn đôi mắt anh dần đỏ hoe. Qua sự im lặng của cô, anh dần xác định được câu trả lời.
Cô không lừa anh, cô thực sự đã có người khác rồi.
“Là người đàn ông đưa em về hôm trước phải không?” Giọng anh nghẹn lại, anh không muốn tin rằng trong mắt cô giờ đây đã không còn bóng hình mình nữa.
“Em thực sự… không còn yêu anh nữa sao?”
Anh cứ luôn nghĩ rằng, chỉ cần mình chủ động, chỉ cần mình chấp nhận đánh đổi và bù đắp, cô nhất định sẽ tha thứ. Bởi vì ngay từ đầu anh chưa bao giờ muốn ly hôn, anh vốn muốn cùng cô xây dựng một tổ ấm của riêng hai người.
“Phải.” Ôn Đường nhìn người mà mình từng yêu cuồng nhiệt thời thanh xuân đang đứng trước mặt thấp hèn cầu xin, nhưng trong lòng cô không còn lấy một chút gợn sóng.
“Hiện tại tôi đã có người mình yêu, và anh ấy cũng rất yêu tôi.”
“Tại sao? Tại sao lại là hắn ta?” Hơi thở đang bình tĩnh của Giang Kỳ An bỗng trở nên dồn dập.
“Bởi vì anh ấy biết quan tâm đến tôi.”
Kể từ khi xác định quan hệ, Úc Đình Mục vẫn luôn như vậy, mỗi lần gặp mặt chính thức anh đều tặng hoa cho cô. Những tin nhắn cô gửi đi, dù bận đến đâu anh cũng sẽ tranh thủ trả lời, không bao giờ để cảm xúc của cô bị rơi vào hụt hẫng.
Thỉnh thoảng anh đi công tác nước ngoài, dù lệch múi giờ, anh vẫn sẽ gọi điện hỏi han xem khi không có anh ở bên thì chuyện gì đã xảy ra với cô.
Ngay cả những buổi tiệc xã giao thông thường, mỗi khi về anh đều mang quà và sự bất ngờ cho Ôn Đường.
Khi thì là một phần đồ ăn đêm, khi thì một bó hoa, lúc lại là túi xách hay trang sức cao cấp, có khi lại là một chú mèo nhỏ nhặt được bên đường…
Những thứ cô vô tình nói là thích, thường thì ngay ngày hôm sau đã được đặt vào tay cô rồi.
Sự tận tâm và coi trọng ấy, Giang Kỳ An chưa bao giờ dành cho cô.
“… Chỉ vì thế thôi sao?” Bàn tay buông thõng bên hông của Giang Kỳ An dần siết chặt, nỗi không cam lòng trong lòng anh đã bị đẩy lên đến đỉnh điểm: “Ôn Đường, tất cả những chuyện trước đây anh đều có thể sửa, anh sẽ quan tâm em hơn hắn, làm tốt hơn hắn…”
Ôn Đường sa sầm nét mặt, nhíu mày cắt ngang lời anh: “Anh không phải là anh ấy, lại càng không thể nào tốt hơn anh ấy được.”
“Giang Kỳ An, nếu ngay từ đầu tôi biết trong lòng anh chưa từng buông bỏ Tống Từ, tôi đã chẳng bao giờ kết hôn với anh.”
“Tôi đúng là đã từng yêu anh, nhưng kể từ lúc anh hết lần này đến lần khác chọn Tống Từ, tình yêu đó đã bị mài mòn đến cạn kiệt rồi.”
“Anh có quyền tự do theo đuổi chân ái của mình, nhưng anh không nên vừa không nỡ buông tay người trong mộng, lại vừa muốn tham luyến hơi ấm của gia đình.”
Ánh sáng trong mắt Giang Kỳ An lịm dần theo từng câu từng chữ của Ôn Đường, trái tim anh như rơi xuống vực thẳm không đáy.
Giọng nói của Ôn Đường vẫn bình thản, đôi mắt không một chút gợn sóng: “Giang Kỳ An, tôi thà giữ lại những ký ức đẹp nhất khi tình cảm hai ta còn mặn nồng, còn hơn là quay lại để rồi cả đời phải đối diện với những rạn nứt và khoảng cách nhếch nhác này.”
“Và cả đời này, tôi cũng sẽ không bao giờ tha thứ cho anh.”
“Đừng đến tìm tôi nữa, hành động này của anh chỉ khiến tôi thấy buồn nôn thôi.”
“Dẫu sao cũng cảm ơn anh vừa rồi đã giải vây cho tôi. Tôi cũng chúc anh và Tống Từ sớm ngày thành đôi, thỏa lòng mong ước.”
Câu nói ấy như đập tan hoàn toàn lớp phòng thủ cuối cùng của Giang Kỳ An, nghiền nát trái tim anh thành từng mảnh vụn.
Chaporia
Bình Luận (0)