Ôn Đường dứt lời, không thèm ngoảnh lại nhìn lấy một lần, dứt khoát xoay người rời đi.

Cô như đã hoàn toàn bước ra khỏi thế giới của anh, để mặc anh đơn độc canh giữ những mảnh ký ức vụn vỡ, ôm lấy ảo tưởng về một gia đình hạnh phúc từng có với cô mà sống trong dằn vặt và hối hận khôn nguôi…

Sau khi nói rõ mọi chuyện với Giang Kỳ An, Ôn Đường cảm thấy cả người nhẹ bẫng, cô thong thả quay về phòng làm việc của bác sĩ.

“Ting tong.”

Thông báo tin nhắn vang lên, là Úc Đình Mục gửi tới: [Vừa rồi anh bận họp. Tối nay không phải tăng ca, anh qua đón em đi ăn nhé.]

Ôn Đường nhìn màn hình điện thoại, khóe môi hơi nhếch lên, gõ chữ trả lời: [Vâng, em đợi anh.]

Gửi tin nhắn xong, cô đút điện thoại vào túi áo blouse trắng, trực tiếp đi kiểm tra phòng bệnh.

Sản phụ kia đã được đưa về phòng hồi sức. Việc đầu tiên cô ấy làm sau khi tỉnh lại là kiên quyết đề nghị ly hôn. Ngoài phần tài sản thuộc về mình, cô ấy còn muốn giành quyền nuôi con bên người.

Chẳng để lại bất cứ thứ gì cho cái gia đình khắc nghiệt ấy cả.

Cũng giống như Ôn Đường, ngoại trừ những hồi ức, cô chẳng để lại cho Giang Kỳ An bất cứ thứ gì.

Nửa năm sau.

Kể từ lần ở bệnh viện đó, Giang Kỳ An không còn xuất hiện trước mặt Ôn Đường nữa.

Mà anh và Tống Từ, cuối cùng cũng chẳng thể đến được với nhau.

Ôn Đường nhìn thấy tin tức về Tống Từ lần nữa là trên xu hướng tìm kiếm của tin tức thành phố.

Nuôi con là một khoản chi phí không hề nhỏ. Tống Từ đòi tiền cấp dưỡng từ chồng cũ không thành, còn bị phát hiện đứa trẻ đó vốn chẳng phải con ruột của anh ta. Giờ đây cô ta đang bị chồng cũ khởi tố, đòi truy thu lại toàn bộ tài sản đã bồi thường khi ly hôn trước đó.

Cuối cùng, khi đã vào đường cùng, cô ta đành đến cầu xin Giang Kỳ An nhưng bị từ chối thẳng thừng. Quá quẫn bách, cô ta liền chạy đến tận cổng hãng hàng không Phương Nam để gây chuyện.

Đoạn video bị người qua đường quay lại rồi phát tán lên mạng, cảnh tượng vô cùng khó coi. Giang Kỳ An buộc phải thôi việc ở hãng bay, cuối cùng chọn cách ra nước ngoài định cư.

Trước khi đi, anh dùng một số lạ gửi cho Ôn Đường tin nhắn cuối cùng: [Anh sẽ dùng cả đời hối hận này để yêu em mãi mãi.]

Ôn Đường lặng lẽ nhìn dòng tin nhắn, không một chút do dự mà xóa bỏ rồi đưa vào danh sách đen.

“Nhìn gì mà thẫn thờ thế, còn chưa chịu đi tắm à?” Úc Đình Mục vừa kết thúc cuộc họp quốc tế trong phòng làm việc bước ra, thấy Ôn Đường – người đã bảo đi tắm từ mười lăm phút trước – lúc này vẫn đang ngồi trên sofa dán mắt vào điện thoại.

Úc Đình Mục ngồi xuống cạnh cô, một tay kéo người vào lòng ôm chặt, bày ra tư thế “thành thật thì được khoan hồng” để tra hỏi: “Nói đi nào, lại là gã trai trẻ nào nhắn tin quyến rũ em đấy?”

Đúng là ngồi vị trí “chính cung”, nhưng lại mang cái phong thái ghen tuông của “tiểu tam”.

Ôn Đường phì cười, nhưng câu này cô chẳng dám nói trước mặt anh, bởi trêu chọc Úc Đình Mục cô chẳng bao giờ có kết quả tốt, kiểu gì ngày hôm sau cũng sẽ eo đau chân mỏi, làm gì cũng thấy mệt.

“Không có ai cả, chỉ là một tin nhắn rác thôi.”

Úc Đình Mục nhướn mày, đôi mắt đào hoa dài hẹp đầy vẻ quyến rũ: “Thế à? Anh không tin.”

“Em phải kể rõ cho anh nghe xem, đó là loại tin nhắn rác gì.” Nói đoạn, anh bế bổng cô lên, vững chãi bước về phía phòng tắm…

Thời gian thấm thoát thoi đưa, kinh qua một vòng xuân hạ thu đông, Ôn Đường cùng Úc Đình Mục quay trở lại nơi anh sinh ra – Paris, Pháp.

Úc Đình Mục dắt tay cô, cùng đi qua những con đường anh từng đi khi còn nhỏ, đến những nơi anh từng đến, để lại dấu chân của cả hai người. Sau một ngày dài với những điều bất ngờ nối tiếp nhau, Úc Đình Mục đưa cô đến một nhà thờ cổ kính mang sắc trắng trang nghiêm.

Ôn Đường đưa hai tay đẩy cánh cửa gỗ chạm khắc tinh xảo.

Không gian giáo đường trống trải mở ra trước mắt cô, mặt đất đã được bài trí sẵn đầy hoa tươi và nến thơm, những ô cửa kính màu phản chiếu ánh sáng lung linh rực rỡ.

Trong phút chốc, Ôn Đường ngẩn người tại chỗ: “Hôm nay… là ngày kỷ niệm gì sao?”

“Anh chỉ muốn dành cho em một ngày hoàn hảo nhất, không liên quan gì đến ngày kỷ niệm cả.”

“Đã rất hoàn hảo rồi… không còn gì hoàn hảo hơn thế này nữa…” Hốc mắt Ôn Đường nóng ran, nhưng lần này không phải vì đau buồn.

“Mới thế đã mãn nguyện rồi sao?” Úc Đình Mục rủ mắt nhìn cô, khẽ mỉm cười: “Vẫn còn thiếu một chút nữa mới gọi là thực sự hoàn hảo.”

Nói xong, anh lấy ra một chiếc nhẫn, cầm lấy tay Ôn Đường, chậm rãi quỳ một gối xuống.

“Kể từ hôm nay, ngày này cũng có thể trở thành ngày khởi đầu cho một kỷ niệm nào đó của đôi ta.”

-HẾT-

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...