20px

Tiểu thư cuối cùng cũng phản ứng lại được.

Tôi chỉ vào quần áo trên người con bé, rồi cả mái tóc còn hơi ẩm mà gắt lên:

“Thế này mà còn gọi là hiểu lầm à? Sáng nay con ra khỏi nhà đâu có mặc bộ này!”

Tôi vừa dứt lời, tiểu thư thế mà lại bật cười.

Con bé còn cười được à?

Nếu để ông chủ và bà chủ biết chuyện, tôi và con bé đều phải bị lột da mất.

Nếu bà nội còn sống, có khi đánh chết con bé luôn cũng nên.

Tôi càng nghĩ càng giận, đập đùi một cái rồi nằm bệt luôn xuống đất.

“Ối trời cao đất dày ơi, tôi không sống nổi nữa rồi.”

“Mọi người đang làm gì thế ạ?”

“Còn nữa, cô ấy là ai vậy?”

Phòng trong lúc này lại lù lù xuất hiện thêm một cô bé nữa.

13

“Hóa ra là vậy à? Ha ha, cười chết con mất thôi.”

“Dì Châu, trí tưởng tượng của dì cũng phong phú gớm nhỉ.”

Sau khi tiểu thư kể lại toàn bộ đầu đuôi câu chuyện cho cô bé kia, cô bé cười đến gập cả người lại.

Hóa ra cô bé đó chính là Thẩm Miên!

“Dì Châu, Hạ Hạ là do chú nhỏ của cháu mời đến để dạy cháu luyện Thái Cực Quyền đấy ạ. Từ nhỏ sức khỏe cháu đã không tốt, chú nhỏ hy vọng cháu rèn luyện thân thể.”

“Lúc nãy là bọn cháu tập xong ra mồ hôi, nên sẵn tiện mượn chỗ của chú nhỏ tắm rửa một chút, quần áo Hạ Hạ đang mặc là của cháu đấy.”

Sợ tôi không tin, cô bé còn đặc biệt mở lịch sử camera trên máy tính cho tôi xem.

Tôi lôi chiếc kính lão ra soi một hồi lâu, đúng là đang luyện Thái Cực thật, dường như còn cùng nhau làm bài tập một lúc nữa.

“Giờ thì tin rồi chứ ạ?” Tiểu thư rót lại ly nước khác bắt tôi uống.

“Thật là ngại quá, Lục ông chủ. Ngài đại nhân đại lượng, đừng chấp nhặt kẻ tiểu nhân như tôi nhé.”

Tôi lại bắt đầu khom lưng cúi đầu xin lỗi.

Lục Trạm Đình bị hành động của tôi làm cho bật cười, xua xua tay bảo chúng tôi đi về.

Lúc chuẩn bị đi, tôi thừa dịp tiểu thư không chú ý, lén lút dịch lại gần Lục Trạm Đình rồi hỏi một câu nhỏ xíu:

“Cái đó… Lục ông chủ, ngài thực sự thích chơi trò ngụy cốt khoa ạ?”

Anh ta “phụt” một tiếng, phun sạch chỗ nước trong miệng ra xa tít tắp.

Trên đường về nhà, tôi nghĩ đi nghĩ lại vẫn thấy có gì đó sai sai.

“Hạ Hạ này, Thẩm tiểu thư muốn học Thái Cực thì có thể tìm võ sư chuyên nghiệp dạy mà. Tại sao cứ nhất thiết phải là con dạy?”

Mặc dù tiểu thư luyện cũng khá khẩm đấy, nhưng sắp thi đại học đến nơi rồi, tôi không muốn con bé bị lãng phí thời gian.

“Cái này thì dì không hiểu rồi, dì Châu ạ.”

“Tập đoàn Lục thị là công ty niêm yết lớn nhất cả nước, bắt được dây với Lục Trạm Đình này thì chỉ có lợi chứ không có hại.”

“Đợi sau này con tốt nghiệp đại học, tiếp quản công ty gia đình, lúc đó mới có thể phát triển công ty lớn mạnh hơn được.”

Tiểu thư vừa buộc lại mái tóc đuôi ngựa, vừa giải thích cho tôi nghe.

“Cho nên là con chủ động muốn dạy cô bé đó à? Con không phải thích Lục Trạm Đình, mà là muốn thông qua anh ta để tạo quan hệ, vì mục đích phát triển sau này?”

Đại tiểu thư của tôi ơi, con bé thế mà đã nghĩ xa đến mức này rồi sao.

Ông chủ và bà chủ những năm này chẳng sinh thêm được mụn con nào, sản nghiệp sau này chẳng phải đều là của con bé sao?

Nhà họ Đồng nếu có thể bám được vào con thuyền lớn là nhà họ Lục thì sau này chắc chắn không lo chuyện phát triển rồi.

“Làm sao con có thể thích Lục Trạm Đình được chứ! Dì quên bấy lâu nay dì tẩy não con thế nào rồi à?”

“Đến tận bây giờ con thấy mấy thằng tóc vàng với tổng tài bá đạo là con vẫn còn thấy buồn nôn đây này, huống hồ là cái kiểu “Old Money” (nhà giàu lâu đời) như Lục Trạm Đình.”

Tiểu thư vừa nói vừa thè lưỡi trêu chọc.

【Trời đất ơi, tiểu thư này tỉnh táo thật đấy.】

【Bố mẹ con bé đều là “yêu đương não”, sao lại sinh ra được một đứa con “não sự nghiệp” thế này nhỉ?】

【Cười chết mất, trong mắt tiểu thư không có bá tổng, chỉ muốn đi theo sau bá tổng để làm ăn thôi.】

Dòng bình luận lại rôm rả hẳn lên.

14

“Nhưng mà, anh ta có thực sự chơi trò ngụy cốt khoa không?”

Tôi vẫn còn hơi tò mò.

Tiểu thư đẩy tôi đi về phía trước: “Dì Châu, đừng có hóng hớt nữa, mau về nhà nấu cơm đi. Con còn ba bộ đề thi phải làm nữa đấy!”

Suốt cả năm lớp mười hai, tiểu thư ngoài việc làm đề thi ra thì là đến tập đoàn Lục thị.

Con bé nói Lục Trạm Đình có thủ đoạn làm ăn rất cao tay, đi theo anh ta học hỏi được rất nhiều thứ.

Lục thị cũng bắt đầu dần dần đưa cành ô liu về phía Đồng thị, dọa ông chủ sợ đến mức phải tức tốc bay về hỏi xem có chuyện gì.

“Hóa ra là vậy! Ha ha, con gái của Đồng Thịnh tôi đúng là giỏi giang, hèn gì đến cả Lục Trạm Đình cũng phải vội vã đòi làm ăn với chúng ta.”

Có điều, ông chủ dường như vẫn chẳng có tí não nào giống như trước kia.

Thoắt cái đã đến tháng Sáu, chỉ còn ba ngày nữa là đến kỳ thi đại học.

Tôi đặc biệt đi mua một bộ sườn xám về mặc, hy vọng tiểu thư sẽ “kỳ khai đắc thắng”.

Đầu tháng Bảy, tiểu thư đã toại nguyện nhận được giấy báo nhập học của Thanh Bắc.

“Dì Châu, chúng tôi nói lời giữ lời, đây là tiền thưởng của dì.”

“Hạ Hạ có được ngày hôm nay đều nhờ vào dì cả!”

Bà chủ xách hai chiếc vali lớn chứa đầy tiền mặt đến, còn tinh tế mang cho tôi một chiếc két sắt nữa.

Ông chủ thì trưng tờ sổ đỏ ra trước mắt tôi: “Căn biệt thự này sau này sẽ mang họ của dì, đây là sổ đỏ, dì cất cho kỹ vào.”

Lần cuối cùng ba chúng tôi tụ tập cùng nhau như thế này đã là chuyện của hơn mười năm trước rồi.

Thoắt cái, họ cũng đã già đi.

“Những năm này vất vả cho dì quá, dì Châu.”

“Tôi không phải là một người mẹ tốt, nên sau này Hạ Hạ vẫn phải tiếp tục trông cậy vào dì chăm sóc.”

“Tôi sắp di cư rồi, sau này chắc là sẽ không quay về nữa.”

Bà chủ nói đoạn có chút nghẹn ngào.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...